Nhan Vị cảm thấy quá xấu hổ, ít nhất trong khoảng thời gian ngắn, cô sẽ không gặp Tiết Ngọc.
Vốn dĩ cô muốn chất vấn, nhưng Giang Ấu Di phản công khiến Nhan Vị xấu hổ đến mức ném tập tài liệu lại cho nàng. Chuyện này cứ thế cho qua.
Giang Ấu Di vội vàng bắt lấy tập tài liệu, bật cười nhìn Nhan Vị bỏ trốn.
Nàng nhanh chóng thu dọn xong, nàng biết nên ngừng đúng lúc, bèn vui vẻ mời Nhan Vị cùng đi ăn tối.
Khi về đến ký túc xá đã là 9 giờ tối, hôm nay bạn cùng phòng không ở nhà, Nhan Vị gọi điện hỏi thăm thì đối phương nói tối nay có việc không.
Không có bóng đèn công suất lớn, Nhan Vị và Giang Ấu Di tự nhiên hơn. Trong khi Nhan Vị đi tắm, Giang Ấu Di đã rửa mặt, ngồi vào bàn, nàng rút quyển sổ da màu đen trên bàn.
Nét chữ non nớt thời học sinh đập vào mắt, Giang Ấu Di mím môi tươi cười.
Nàng cười lối viết non nớt và đầu óc đơn giản của khi ấy nên mới viết được những cảm xúc kiêu căng một cách tự tin. Lúc khóc thì như trời sập đất lỡ, khi cười thì như sóng cuồn gió rít.
Đây là cuốn tiểu thuyết đầu tiên nàng viết và cũng là truyện tình cảm duy nhất được viết từ ngôi thứ nhất.
Dù một số miêu tả có thể hơi phóng đại nhưng những cảm xúc trong truyện rất chân thành, ẩn chứa những suy nghĩ vụn vặt trong năm tháng quan trọng nhất của cuộc đời hữu hạn của mình.
\”Cậu không định xuất bản nó sao?\” Nhan Vị đến sau lưng nàng, vòng tay qua vai nàng, tựa lưng nàng, hỏi.
Giang Ấu Di ngửi thấy hương thơm sữa tắm trên người cô bèn thả lòng. Nàng tựa vào lòng Nhan Vị, cười đáp: \”Viết tệ vậy sao mình dám xuất bản.\”
\”Nhưng mình thích nó.\” Nhan Vị nói: \”Mình thấy nó đáng giá.\”
Giang Ấu Di giơ tay vuốt ve khuôn mặt Nhan Vị, nghiêng đầu nghĩ cách: \”Vậy mình sẽ sửa lại, có điều, bản thảo này mình…. chỉ giữ một phần.\”
\”Được.\” Nhan Vị cũng cảm thấy không tệ, cười đáp.
Giang Ấu Di nhìn cô, nàng nắm lấy tay cô, ôm cô vào lòng, đồng thời đóng sổ lại.
Nhan Vị ngoan ngoãn ngồi vào lòng Giang Ấu Di, cánh tay trắng như ngọc của cô tự nhiên ôm lấy vai Giang Ấu Di.
Hai người nhìn nhau vài giây. Bầu không khí bất ngờ nóng lên. Không biết ai là người chủ động trước. Môi các nàng chạm nhau, tận hưởng sự dịu dàng của đối phương.
Nhiệt độ trong phòng tăng lên, Giang Ấu Di dần không còn thỏa mãn với những nụ hôn nhẹ. Đầu ngón tay mềm mại của nàng vuốt ve dây vai váy ngủ của Nhan Vị, vạch ra xương vai bướm xinh đẹp trên lưng cô.
Khi đang di chuyển, bắp chân Nhan Vị chạm vào mép giường, cô nằm ngửa trên giường, không biết Giang Ấu Di đã cuộn váy mình lên từ bao giờ, đang muốn thăm dò bên trong.
Tối nay, Giang Ấu Di rất nhiệt tình, ban đầu, Nhan Vị còn có thể phản công một hai lần, nhưng về sau đã bị Giang Ấu Di hôn đến mức tứ chi mềm nhũn, không thể phản kháng.