Lúc này mới hơn 9 giờ, trong kỳ nghỉ đông, sân trường hoàn toàn vắng lặng. Trong sân không có bóng người, Nhan Vị và Giang Ấu Di đứng cạnh nhau, tay nắm tay giấu trong túi áo nàng.
Dù đêm qua không ngủ nhưng vì đã vượt qua được cơn buồn ngủ nhất, hiện tại Nhan Vị đang tràn đầy sức sống và hưng phấn.
Đi được một đoạn, cô đột nhiên hạ giọng hỏi: \”Bây giờ cậu thế nào? Có thấy khó chịu ở đâu không?\”
Giang Ấu Di không hiểu, hỏi lại: \”Ý cậu là sao?\”
\”Thì là…\” Nhan Vị đột nhiên cảm thấy xấu hổ, gò má hơi ửng hồng, cô hắng giọng, đáp: \”Thôi quên đi, không gì đâu.\”
Thích thú trước vẻ mặt ngượng ngùng của Nhan Vị, Giang Ấu Di mỉm cười, hôn lên gò má đỏ của cô, cắn bên tai cô, nhỏ tiếng đáp: \”Mình thấy khỏe lắm, không khó chịu chút nào.\”
Sau lần thân mật tối qua, Giang Ấu Di đã nghĩ thoáng hơn trước, trái lại Nhan Vị trở thành người ngượng ngùng.
Nếu nói thật thì chân nàng hơi yếu nhưng nàng tập thể dục đều đặn nên hoàn toàn có thể chịu được.
\”Vậy thì tốt.\” Nhan Vị quay người, tránh hơi thở của Giang Ấu Di bên tai cô, bất ngờ đổi chủ đề: \”Bữa sáng cậu muốn ăn gì? Ở hẻm sau trường mình có bán nhiều món lắm.\”
Với nụ cười rạng rỡ trong mắt Giang Ấu Di, nàng đáp ngay: \”Vậy mình ăn món cậu thường ăn.\”
\”Được.\” Nhan Vị đồng ý, trốn sang một bên.
Giang Ấu Di còn cố ý trêu cô: \”Ăn người ta rồi thì làm lơ người ta à?\”
Nhan Vị không nhịn được, tức giận phản bác: \”Vớ vẩn! Mình không có…\”
Cô còn chưa dứt lời.
Giang Ấu Di đã hôn cô, ôm cô thật chặt và chặn lại những gì cô muốn nói.
Những mầm xanh mọc lên giữa các cành cây.
——————————————————————-
Nhan Vị xin nghỉ thêm một ngày với lý do bị bệnh.
Cuối năm tìm nhà sẽ dễ dàng hơn, ăn sáng xong các nàng đến sân bay lấy hành lý của Giang Ấu Di về. Nhan Vị không hỏi ngân sách của Giang Ấu Di, cô chủ động việc liên hệ với bên môi giới, đi xem nhà, và ký hợp đồng. Sau khi tham khảo ý của Giang Ấu Di, các nàng chuyển đến nhà mới ngay trong ngày.
Căn nhà thuê nằm gần trường Nhan Vị. Đây là căn hộ có hai phòng ngủ được trang trí đẹp mắt với đầy đủ nội thất và tiện ích hỗ trợ xung quanh. Các nàng chỉ cần ký hợp đồng là có thể vào ở ngay.
Tiền thuê nhà cao hơn ngân sách của Giang Ấu Di dự tính một chút, Nhan Vị muốn chia đều thuê nhưng bị nàng từ chối. Sau đó, Giang Ấu Di chính thức giận cô.
Sau khi ký hợp đồng và nhận chìa khóa, Giang Ấu Di một mình quét dọn. Trong lúc làm, nàng luôn lạnh lùng không cho Nhan Vị giúp mình.
Nhìn thấy Giang Ấu Di giận thật, Nhan Vị nhớ lại cuộc trò chuyện của các nàng nửa tiếng trước. Cô phát hiện nguyên nhân nàng giận là vì cô đòi chia đều tiền thuê nhà.