[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên – Ngoại Truyện 5: Công khai – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên - Ngoại Truyện 5: Công khai

Giang Ấu Di không nhớ mình đã ngủ từ lúc nào, thực ra đêm qua hai người không làm quá lâu, Nhan Vị thương nàng nên chỉ làm hai lần rồi ngừng.

Vốn nàng tính nói rằng mình không yếu ớt đến vậy, nhưng vì hai hôm trước khi về nước, nàng đã phấn khích đến mất ngủ. Bây giờ, cơ thể được thả lỏng, mí mắt nàng dính nhau, ôm lấy Nhan Vị chìm vào giấc.

Hương thơm trên cơ thể nàng mềm mại thơm ngát, Nhan Vị ôm nàng vào lòng. Nhìn hai người ôm nhau thân mật, lòng cô đầy những cảm xúc khó tả, cô không nhịn được liên tục hôn lên lông mày của Giang Ấu Di, sau đó mới ru nàng ngủ.

Bên tai Giang Ấu Di là tiếng ru nhỏ nhẹ, dịu dàng làm nàng bất giác tìm vị trí thoải mái trong lòng Nhan Vị, ngủ mất.

Hơi thở của người trong lòng dần nhẹ, Nhan Vị ôm nàng nằm một lúc. Nếu không phải nghĩ đến việc lau người cho Giang Ấu Di, có lẽ cô đã ôm nàng ngủ luôn.

Cô nhẹ nhàng đỡ Giang Ấu Di nằm sang một bên rồi lặng lẽ xuống giường. Cô đi vào phòng tắm, lấy chậu nước nóng, cẩn thận vắt khăn lau người cho Giang Ấu Di.

Cô đã làm việc này nhiều lần khi Giang Ấu Di nhập viện nên động tác rất chuyên nghiệp. Chỉ một lúc, cô đã xử lý xong hiện trường, và mặc lại quần áo cho Giang Ấu Di.

Về phần khăn trải giường, cô chỉ đành dùng tạm đêm nay, mai lại thay sau.

Nhan Vị ném khăn vào chậu rồi leo lên giường nằm, ngắm nhìn gương mặt đang say ngủ của Giang Ấu Di dưới ánh trăng mờ ảo.

Dưới ánh trăng, khuôn mặt này đã mất đi vẻ non nót, và đậm nét dịu dàng, khóe miệng còn đang nhếch lên nụ cười ngọt ngào, ấm áp.

Nụ cười ấm áp và mềm mại này còn khiến cô say hơn cả rượu. Nhan Vị nhìn một lúc bèn nắm lấy tay Giang Ấu Di đang lộ ra ngoài chăn, hôn vào lòng bàn tay nàng. Sau, cô chống tay, nắm tay nàng, say mê nhìn người đang ngủ thật lâu.

Đến khi Giang Ấu Di đang ngủ thấy cánh tay mình khó chịu, nàng lẩm bẩm, rút ​​tay ​​vào lại vị trí ban đầu. Nàng cuộn chăn lại như đang ôm Nhan Vị, đầu dựa vào nó tiếp tục ngủ.

Nhan Vị thấy vậy bật cười, cô chỉnh chăn giúp nàng, rồi nhặt điện thoại trên mặt đất, cắm sạc. Sau đó, cô cầm chậu đi vào phòng tắm xả nước, sau khi tắm sơ, cô mới qua lại giường.

Cô mở một bên chăn ra, Giang Ấu Di cũng theo cái ôm quen thuộc chường tới, thân mật ôm eo cô.

Nhan Vị ôm chặt Giang Ấu Di, hít mùi dầu gội thoang thoảng trên tóc nàng. Rõ ràng cô rất buồn ngủ, nhưng lại không thể ngủ được.

Cô vẫn sợ tất cả những gì mình có lúc này chỉ là mơ, nên cô chỉ có thể ôm chặt người trong lòng, cảm nhận thân nhiệt đối phương trấn an nỗi thấp thỏm trong tim mình.

Rạng sáng, điện thoại của Nhan Vị ở tủ đầu giường rung lên.

Cô sợ đánh thức Giang Ấu Di nên vội tắt tiếng, rồi mới đọc tin nhắn.

Trong hộp thư có một tin nhắn chưa đọc, người gửi là một chuỗi số điện thoại không lưu.

Ban đầu cô tưởng là tin rác nên định xóa nhưng khi thấy tên mình trong hình ở phần đầu tin cô bèn mở xem.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.