[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên – Ngoại Truyện 2: Qua đêm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên - Ngoại Truyện 2: Qua đêm

Giang Ấu Di vừa nhắc, Nhan Vị bỗng thấy không đúng hỏi: \”Vậy hành lý của cậu đâu?\”

\”Ở sân bây.\” Giang Ấu Di hiển nhiên đáp, nàng còn cười bảo: \”Vốn chuyến bay của mình đã trễ mà còn đi lấy hành lý thì phải thêm 1,2 tiếng, lúc đó các cậu tàn cuộc thì tìm cậu bằng cách nào?\”

Cho nên vừa xuống máy bay, nàng đã vội vã chạy đến quán karaoke.

Nhan Vị cười mỉm nhưng nhanh chóng ngừng lại. Cô lộ vẻ khó xử đáp: \”Vậy thì hơi khó. Bây giờ mình đang ở ký túc xá của trường, không phải không thể cho cậu ngủ nhưng phòng mình khá nhỏ, còn có bạn cùng phòng…. Nếu không mình đặt phòng cho cậu ở gần trường mình nha?\”

Bạn cùng phòng của cô cũng là thạc sĩ cùng khoa, việc học của các cô dày đặc, có thể nói là gần như không có thời gian rảnh. Cả năm chỉ có kỳ nghỉ, đến sở luật thực tập, tập trung vào luận án, đêm ngủ chưa đến bốn, năm tiếng.

Cả năm bận rộn như vậy cũng là kết quả cô muốn, bận rộn sẽ khiến cô không có thời gian suy nghĩ lung tung.

Hôm nay họp lớp, cô đã xin nghỉ trên lớp nửa buổi.

Bạn cùng phòng?

Giang Ấu Di đảo mắt nói: \”Vậy thôi bọn mình về ký túc xá của cậu đi. Phòng nhỏ cũng không sao, bọn mình chịu chật chút là được. Mai rồi ra sân bay lấy hành lý tìm chỗ ở sau.\”

Nhan Vị không nghi ngờ, gật đầu đồng ý: \”Vậy chờ cơm nước xong bọn mình về phòng.\”

Quán karaoke cách đường Ngọc Bình không xa, xe chạy khoảng 10 phút là đến. Giang Ấu Di mở cửa bước xuống, sau đó tự nhiên đưa tay bắt lấy tay Nhan Vị.

Đường Ngọc Bình đã thay đổi rất nhiều, tiệm báo ven đường mấy năm trước đã bị dỡ bỏ, các tiệm khác vì quy hoạch đô thị cũng lần lượt biến mất. Chỉ có quán thịt nướng Vương Ký là không đổi, chỉ sửa sang lại.

Lúc các nàng đến, trong quán đã náo nhiệt, Nhan Vị bảo Giang Ấu Di tìm chỗ ngồi, còn mình đi gọi món, cô thậm chí không hỏi Giang Ấu Di muốn ăn gì.

Nàng cũng không để tâm, chỉ tìm bàn ngoài trời ngồi xuống.

Nhan Vị cầm hai chai sữa đậu đến thấy nàng. Trong đám đông ồn ào, tựa như chỉ có các nàng hiểu ý nhau.

Chỗ Giang Ấu Di chọn chính là chỗ các nàng ngồi khi lần đầu đến quán, trùng hợp là quán đông vậy mà chỉ có bàn này còn trống.

Nhan Vị cắm ống hút đưa cho Giang Ấu Di.

Lúc này Giang Ấu Di mới hỏi cô: \”Cậu gọi gì vậy?\”

\”Lát cậu sẽ biết.\” Nhan Vị uống sữa đáp.

Giang Ấu Di cũng cười, cầm đũa nghịch như thời học sinh, suy đoán: \”Mình cá cậu sẽ gọi trứng cút và đậu que!\”

\”Cậu chắc chắn vậy sao?\” Nhan Vị cười hỏi, \”Cậu căn cứ vào đâu?\”

\”Vì đó là món mình thích.\” Giang Ấu Di dõng dạc đáp.

Nhan Vị bật cười, chân đạp chân bạn tiểu Giang, nói: \”Sao giờ cậu tự luyến vậy hửm?\”

\”Này mà gọi là tự luyến? Đây là tự tin!\” Giang Ấu Di cười tít mắt, né tránh, nàng còn phản công: \”Không phải là bạn Nhan cho mình sự tự tin này sao?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.