Nhan Vị hôn mê mười mấy tiếng, rạng sáng 1 giờ cô tỉnh.
Cô cử động tay, Nhan Sơ ngồi ngủ ở cạnh giường, nhận ra tiếng động của cô.
Trong phòng chỉ được một người ở lại nên Tô Từ đã về nhà, chờ sáng sẽ đến mang đồ ăn cho các nàng.
\”Vị Vị?\” Nhan Sơ nhỏ giọng gọi.
Mí mắt Nhan Vị run rẩy.
Thấy cô có phản ứng, Nhan Sơ gọi vài tiếng. Sau đó, người trên giường mở mắt, rất nhanh lại nhắm mắt, sắc mặt khó chịu.
Nhan Sơ nhớ đến lời dặn của bác sĩ, não bị chấn động sẽ khiến cô bị choáng váng, thần kinh thị giác bị ảnh hưởng. Khi mới tỉnh lại sẽ cảm thấy khó chịu, nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏe.
\”Có phải bị choáng đầu không?\” Nhan Sơ hỏi cô lại dặn: \”Nếu thấy choáng thì em đừng cố mở mắt.\”
Nghe vậy, Nhan Vị muốn trả lời nhưng đầu bị choáng, cô lắc đầu cũng khó chịu, chỉ có thể, \”ừ\” giọng mũi.
Thuốc tê đã hết, cơ thể cô như bị xé toạc. Toàn bộ phần bên trái từ bả vai đến cánh tay đau đớn đến từng sợi dây thần tinh trong cơ thể. Dù chỉ thở, cô cũng thấy kiệt sức, không thể nào nói chuyện.
Thấy Nhan Vị như vậy, Nhan Sơ cũng khó chịu.
Nhan Vị đã mười mấy tiếng không ăn cơm, uống nước. Dù Nhan Sơ đã lấy tăm bông thấm môi cô, nhưng môi cô vẫn nứt nẻ.
Nhan Sơ rót nửa ly nước ấm, cắm ống hút đưa cho Nhan Vị: \”Em uống nước đi.\”
Nhan Vị ngậm ống hút, hút, cảm giác khô nóng mới dịu bớt. Cô nghe Nhan Sơ nói: \”Chị lấy điện thoại em về rồi, Nhan Đình Việt còn có lương tâm, để lại tiền rồi đi.\”
Sao Nhan Đình Việt không rõ Nhan Vị không thích họ. Hai người ở đây sẽ ảnh hưởng đến Nhan Vị hồi phục sức khỏe.
Những năm gần đây, ba mẹ hiếm khi nhường bước cũng là vì Nhan Vị đổi máu có được.
\”Ngoài ra, chị cũng gọi điện hỏi cô Từ, hôm nay tiểu Giang không về trường. Tô Từ nói hai mẹ con đang giải quyết chuyện nợ nần, số nợ ấy có thể không trả nổi.\”
Cô nói xong, Nhan Vị muốn nói, nhưng cô chỉ có thể nhấp môi.
Nhan Sơ thấy em gấp gáp, nhìn miệng em, hỏi thử: \”Điện thoại?\”
\”Ừm.\”
Cô đặt điện thoại vào lòng bàn tay Nhan Vị.
Cô không nhận, chỉ nói: \”Gọi…..\”
\”Gọi cho tiểu Giang?\” Nhan Sơ hỏi.
Nghe thấy Nhan Vị \”ừm\”, cô khuyên: \”Bây giờ đã 1 giờ sáng, tiểu Giang có lẽ đang ngủ. Nếu không mai hẵn gọi?\”
Nhan Vị mím môi, không tiếp tục.
Nhan Sơ cắm sạc điện thoại, đặt trên tủ. Tay nàng ấn chuông báo đầu giường.
———————————————————————————–
Sáng hôm sau, Tô Từ mang theo canh gà vào bệnh viện. Nàng đã nắm được tình hình của Nhan Vị thông qua Nhan Sơ.