Tích…. Tích…..
Trong phòng bệnh im lặng, tiếng máy móc vang lên ngắt quãng.
Nhan Sơ ngồi cạnh giường, cô cảnh giác chăm chú nhìn ba mẹ đang đứng. Tô Từ xuống lầu lấy cơm vừa đặt. Sau khi dặn dò, bác sĩ đã rời đi.
Lần này, nói sao cô cũng phải ở lại chăm sóc Nhan Vị. Cặp vợ chồng kia cũng không còn sức cãi vã, họ chỉ ủ rũ đứng đó.
Nhan Vị đang băng bó nằm lặng lẽ trên giường. Từ sau khi ra khỏi phòng phẫu thuật, cô đã luôn vậy.
Trên đầu quấn đầy vải băng. Bác sĩ nói khi cô té, phần thân trái tiếp xúc với mặt đất, ngoại trừ bị gãy xương, mặt cũng bị tróc da, dù vết thương lành cũng sẽ để lại sẹo.
Nhan Sơ đã hoàn toàn không muốn trò chuyện với ba mẹ. Cô cẩn thận chỉnh chăn cho Nhan Vị, lại kiểm tra tốc độ bình nước chảy. Cô mở điện thoại, search tìm hiểu.
Hà Bình muốn lên tiếng nhưng Nhan Đình Việt đã ra hiệu muốn bà ra ngoài. Dù Hà Bình không muốn, ông cũng nắm tay bà, kéo bà rời đi.
Nhan Sơ luôn cúi đầu, xem như họ không tồn tại.
Chốc lát sau, Tô Từ quay lại.
Nàng mang theo vài hộp cơm, nàng không bất ngờ khi vừa vào phát hiện không thấy vợ chồng Nhan Đình Việt.
Nhan Sơ nhìn túi nilon, hừ: \”Chị mua nhiều quá.\”
Tô Từ bật cười lắc đầu. Nàng xách theo túi nilon ngồi cạnh cô, tay còn lại xoa đầu cô: \”Ăn không hết, để một bên cũng không sao.\”
\”Nhiều vậy chị mang về đi. Lát đói hâm lại ăn.\” Nhan Sơ nói.
Tô Từ biết cô đang so đo, gật đầu: \”Được.\” Nàng đặt cơm hộp lên tủ, mở hộp cơm, lấy đũa trúc cho cô: \”Viện phí của Vị Vị đã trả hết chưa em?\”
Nhan Sơ quay đầu nhìn nàng: \”Đây là trách nhiệm họ cần phải lo. Chị đừng lo chuyện này.\”
Tô Từ không tranh với cô. Nàng mở hộp cơm khác, nói \”Ban nãy chị xuống lầu hình như thấy tiểu Giang.\”
\”Ai?\” Nhan Sơ kinh ngạc hỏi lại.
\”Thì tiểu Giang, bạn của Vị Vị.\” Tô Từ gắp thịt kho cho Nhan Sơ, cũng thắc mắc đáp: \”Chị không chắc có phải em ấy không nhưng quần áo thì giống lắm. Mà ở bệnh viện nhiều người, thoáng chốc đã không thấy bóng người.\”
Nhan Sơ ăn cơm, càng nghĩ càng thấy lạ. Huống hồ, đêm qua xảy ra chuyện, cô càng không yên tâm.
\”Vậy để em gọi cho tiểu Giang.\” Cô cầm điện thoại, vừa mở danh bạ đã nói: \”Em không lưu số điện thoại của em ấy ở đây. Điện thoại kia của Vị Vị mới có nhưng đã bị hai người họ lấy đi…..\”
Nói rồi, cô biến sắc.
Tô Từ thấy vậy, cũng chú ý đến lời cô. Nàng do dự, hỏi: \”Lỡ như…. Tiểu Giang gọi cho Vị Vị?\”
Nhan Sơ đứng lên. Cô đặt hộp cơm xuống, gọi cho cô Từ.
Điện thoại bị đối phương tắt máy.
Bây giờ 11 giờ 40, có lẽ cô Từ đang trên lớp, khoảng 20 phút sau mới tan học.
Tô Từ thấy cô gấp gáp, vội an ủi: \”Cũng có lẽ do chị nhìn lầm. Tiểu Giang và mẹ vừa về nhà mấy tiếng sao lại xuất hiện ở bệnh viện? Huống hồ, chiều nay tiểu Giang phải về trường nên chắc không gọi cho Vị Vị.\”