Sở dĩ khó giao tiếp vì cô không thể nói chuyện với ba mẹ một cách bình đẳng.
Cô không mong sẽ được tôn trọng nhưng những điều cô nói vẫn không thể khiến bọn họ suy ngẫm.
Ý thức còn đọng lại, tầm mắt đã mơ hồ. Nhan Đình Việt quỳ trước mắt cô, xa xa là tiếng gào khóc của Hà Bình.
Chuyện duy nhất cô có thể làm là trả thù ba mẹ đã ép buộc mình.
Lúc này, họ có hối hận không?
Cô không cảm thấy tiếc nuối hay tuyệt vọng, chỉ cảm thấy bình yên.
Và hy vọng bạn tiểu Giang sẽ không trách cô.
—————————————————————————————————–
\”Ba mẹ ép Vị Vị đến bước đường này, ba mẹ còn muốn thế nào? Có phải em chết, ba mẹ mới bằng lòng không?\”
\”Ba mẹ luôn nói muốn tốt cho Vị Vị nhưng ba mẹ đã hỏi em chưa? Ba mẹ là kẻ ích kỷ, cố chấp nhất! Trong lòng ba mẹ chỉ có chính bản thân mình!\”
\”Vị Vị là con của ba mẹ, không phải kẻ thù! Con xin ba mẹ buông tha cho Vị Vị đi!\”
Ngoài phòng phẫu thuật liên tục vang lên tiếng khắc khẩu. Nếu không phải có người dùng sức kéo cô, có lẽ cô đã quỳ xuống cầu xin đôi vợ chồng này.
Hà Bình block số cô nhưng cô không rời khỏi trường. Cô vốn muốn mời cô Từ hỏi bóng gió tình huống của Nhan Vị nhưng không ngờ, lại hay tin dữ.
Trên hành lang liên tục có người lui tới, nhân viên nhắc bọn họ đừng làm ồn nhưng người nhà vốn không quan tâm.
\”Cô cho rằng chúng tôi muốn sao! Ai biết tại sao nó lại như vậy?\” Hà Bình khóc sưng mắt, nói: \”Rốt cuộc nó luẩn quẩn gì trong đầu?\”
\”Đừng cãi nữa, hai mẹ con đừng cãi nữa.\” Nhan Đình Việt ôm mặt, ngồi sụp dưới đất, nước mắt ướt đẫm các khe ngón tay ông.
Chiếc áo sơmi trắng luôn phẳng phui đã bị đứt hai cúc áo từ bao giờ. Một bên tay áo được cuốn lên, vết máu trên đó đã khô hẳn. Mái đầu ông đầy tóc bạc, trông già nua đi rất nhiều.
Trong tiếng hỗn loạn, chuông điện thoại của ai đó vang lên.
Nhan Sơ sửng sốt nhận ra đây là tiếng chuông đặc biệt cô đặt cho Tô Từ.
Cô ngừng tranh cãi, cầm điện thoại, ra hành lang bắt máy.
Cô cố giữ bình tĩnh, sau đó mới nhấn nút nghe.
\”Sao em bắt máy lâu vậy? Chỗ em có gì bất tiện à?\” Giọng Tô Từ dịu dàng truyền vào tai khiến nước mắt cố kiềm tuôn rơi.
Thấy cô im lặng, Tô Từ nhận ra có vấn đề, vội hỏi: \”Tiểu Sơ à, có chuyện gì vậy? Có phải bên trường có vấn đề gì không em? Ba mẹ làm khó dễ bọn em à?\”
\”……… Chị ơi.\” Nhan Sơ nghẹn ngào nói, nước mắt không ngừng rơi xuống cổ áo cô.
Đối mặt với Tô Từ, mọi bất lực của cô như có lối thoát.
Đối phương im lặng một chút, đổi giọng nói: \”Em gửi địa chỉ cho chị.\”
\”Ngoang, đừng sợ, chị sẽ đến ngay.\”