Nhan Vị không biết vì sao Nhan Sơ chỉ về phòng mà mặt nhăn nhó nhìn cô như thể cô đoạt vợ chị?
Có điều, cô không dám hỏi cũng không dám nói chỉ lũi thũi theo sau Nhan Sơ.
Khi thay giày, Giang Ấu Di đang ngủ bất ngờ tỉnh dậy. Nàng nhìn về phía cửa, thấy Nhan Vị và Nhan Sơ đang tính ra ngoài bèn hỏi: \”Cậu và chị Nhan đi đâu vậy?\”
\”Mình về trường.\” Nhan Vị đáp.
Vì trong phòng không bật đèn nên cả người Nhan Vị chìm trong bóng tối.
Giang Ấu Di không thấy rõ mặt cô, nàng đang buồn ngủ nên chỉ lẩm bẩm: \”Sao cậu về sớm vậy?\” Theo sau, nàng dặn: \”Vậy cậu lên đường cẩn thận.\”
Nói rồi, nàng nhắm mắt, tiếp tục ngủ.
Giang Ấu Di nghiêng đầu về phía cửa, đứng ở chỗ thay giày, Nhan Vị chỉ thấy được phần đỉnh đầu của nàng.
\”Chiều nay cậu có về trường không?\” Nhan Vị lên tiếng hỏi.
\”Để mình xem…..\” Giọng Giang Ấu Di đều đều, mơ màng đáp: \”Nếu tìm được chỗ trọ, mình sẽ về sớm.\”
Nhan Vị không đáp, cô tạm biệt xong mở cửa ra ngoài.
Nhan Sơ đứng bên cạnh ngập ngừng không nói.
Xuống dưới lầu, Nhan Sơ hỏi Nhan Vị muốn ăn món gì, cô chỉ lắc đầu đáp: \”Em không muốn ăn.\”
\”Không được, em phải ăn gì đó.\” Nhan Sơ biết em bị tuột đường huyết nên bảo. Cô nhìn xung quanh, sau đi đến tiệm bánh bao. Cô cho em hai cái bánh bao và ly sữa đậu nành.
Vì 6 giờ chưa phải giờ cao điểm nên các nàng ngồi xe một lúc đã đến.
Nhan Vị nhìn bầu trời sáng, tâm trạng như chững lại trong bóng đêm trước bình minh.
Cô cảm thấy lạnh buốt, rõ ràng đang giữa hè nhưng cô lại cảm nhận cái lạnh của mùa đông.
Nhan Sơ thấy em trông đầy tâm sự, cô vỗ nhẹ vai em, bảo: \”Đi thôi.\”
Nhan Vị xoa tay, cô dịu dàng nhìn chiếc ao thun mình mượn từ Giang Ấu Di. Cô nghe chị nói vội cất bước theo sau chị.
Bác bảo vệ đã nhận được thông báo nên khi Nhan Vị báo tên, phòng ban bèn gọi cho cô Từ.
Nhan Sơ đi trên đường đến khu giáo vụ, cô cảm thán: \”Mấy năm không về mà trường mình chẳng thay đổi chút nào.\”
Giọng chị nhẹ nhàng nhưng Nhan Vị biết thật ra chị cũng đang rất căng thẳng.
Các cô đã sống cùng ba mẹ mười mấy năm. Dù Nhan Sơ đã bỏ nhà ba năm trước nhưng nỗi sợ trong khoảng thời gian chung sống ấy vẫn ám ảnh cô trong tiềm thức. Vậy nên, các cô không thể dễ dàng phản đối ba mẹ một cách kịch liệt.
\”Thầy cô vẫn vậy.\” Nhan Vị cười đáp: \”Lát chị vào, chắc chắn cô Từ sẽ bất ngờ.\”
Vì là lớp phó học tập nên Nhan Vị thường đến phòng giáo viên lấy bài tập về cho lớp, đôi khi cô cũng nghe thấy cuộc trò chuyện của các thầy cô. Dù cô Từ không nhắc đến Nhan Sơ, nhưng cô biết chị cũng là học trò cưng của cô Từ.