Phòng tắm khóa cửa lại.
Giang Ấu Di nhìn Nhan Vị mỉm cười trêu mình, nàng trốn tránh nhìn xuống. Sau đó, nàng nhìn lướt qua cần cổ thiên nga mềm mại và trắng trẻo của cô cùng xương quai xanh lấm ló dưới cổ áo.
Nàng thấy cô nắm gấu áo, vén mép váy lên để lộ khung cảnh phía dưới.
Đôi chân dài thắng tắp lọt vào mắt nàng, không biết do nhiệt độ phòng cao hay vì sao làm nàng cảm giác bản thân khó thở.
Cảnh tượng này vừa tạo cảm giác hưởng thụ, vừa tạo sự tra tấn.
Trong nàng có hai bé Giang Ấu Di đang cãi nhau. Bé Ấu Di trắng bảo nàng phải nhắm mắt, quay mắt đi, bé Ấu Di đen lại thủ thỉ khuyên nàng đã tắm cùng thì phải nhìn nhau, hai đứa là con gái nên không cần phải ngại.
Nàng muốn nghe theo bé trắng dời mắt nhưng cơ thể nàng lại đứng bất động, ngơ ngác nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt. Đôi mắt di chuyển theo động tác cởi váy của cô.
Cơ thể tuổi 17 non nớt như đóa hoa bừng sức sống trong nắng sớm.
Nàng vừa phỉ nhổ bản thân đen tối vừa hân hoan với cảnh tượng trước mắt.
Váy ngủ được kéo đến ngực, Giang Ấu Di ngừng thở. Lúc này, cô gái lại xoay qua chỗ khác, để lại bóng lưng trơn láng cho nàng.
Đến khi giọng Nhan Vị hỏi nàng nước ấm ở đâu, khăn nào dùng được nàng mới tiếc nuối tỉnh mộng.
Có lẽ, Nhan Vị cũng ngại, cô ôm váy trước ngực, che lấp đồi núi đang phập phồng.
Giang Ấu Di lại mắng bản thân lưu manh. Nàng vội cầm thau tắm và khăn lông ướt đưa cho Nhan Vị.
Vì vòi sen có thể làm vết thương Nhan Vị dính nước nên cô chỉ đành lau người.
Nhan Vị lau lưng, cúi đầu nhìn Giang Ấu Di đang ngồi thẩn thở ngắm bồn rửa mặt.
Cô tự hỏi, lẽ nào bồn rửa mặt đẹp hơn mình?
Cô bèn khều vai Giang Ấu Di, nàng không quay đầu, mắt vẫn mơ màng, nói: \”Gì vậy?\”
\”Sao cậu không cởi quần áo?\” Nhan Vị hỏi.
Giang Ấu Di đỏ mặt, không dám cho Nhan Vị thấy. Nàng cố bình tĩnh, đáp: \”Lát mình tắm sau.\”
\”Không được.\” Nhan Vị lên tiếng, cô quyết định sắp xếp thay nàng: \”Cậu cởi mau, nhanh lên, đừng lề mề.\”
Mặt Giang Ấu Di càng đỏ hơn, nàng muốn chất vấn vì sao Nhan Vị có thể bá đạo như vậy. Nhưng khi nhìn thấy làn da trắng nõn nà, nàng lại hoa mắt, ngẫm đến ban nãy mình đã thấy hết của Nhan Vị nên không dám phản bác.
Nhưng nào ngờ, Nhan Vị tiếp tục nói: \”Cậu mau cởi để mình xem cậu có bị thương ở đâu không.\”
Lúc đó đông người, đối phương dùng hết sức đánh nàng nên không thể chắc chắn những chỗ dưới lớp quần áo không bị thương.
Giang Ấu Di đành quay đầu, chạm vào đôi mắt quan tâm của Nhan Vị, nàng chợt hiểu bây giờ cô đang rất quan tâm đến thương tích của mình.
Giang Ấu Di không tiếp tục ngại ngùng, nàng bắt đầu cởi chiếc áo thun lấm lem ra.
Da của Giang Ấu Di cũng trắng như Nhan Vị nhưng trắng theo kiểu tái nhợt, còn Nhan Vị lại trắng sáng. Có lẽ vì nàng thường nhịn ăn và hay vận động nên nước da mới vậy.