Nhan Vị mang dép lê, hớt hải chạy xuống ký túc xá.
Nhưng cửa sắt đã đánh thức lý trí của cô. Nếu không tìm được lý do, cổng ký túc xá sẽ không được mở cửa, cô sẽ không thể ra ngoài.
Cô suy nghĩ, cố không căng thẳng. Cô gọi \”cô ơi\” sau đó chạy đến cửa phòng trực ban.
Người trong phòng nghe thấy tiếng gọi, mở cửa nhìn cô: \”Có chuyện gì sao em?\”
\”Dạ cô ơi! Trong ký túc xá có bạn ngất xỉu!\”
Cô gái trực ban trẻ tuổi nghe vậy hoảng hốt, vội bước ra khỏi phòng.
Sắc mặt Nhan Vị gấp gáp khiến đối phương không hoài nghi. Nàng thấy Nhan Vị thở gấp bèn bảo: \”Em vào phòng trực ban nghỉ chút đi, cô đi xem.\”
Nhưng nàng chưa đi đến ký túc xá, dì quản lý lầu ba chạy xuống gặp nàng.
\”Học sinh vừa chạy đâu?\”
\”Học sinh ngất xỉu đâu?\”
Hai người đồng thanh hỏi lại cùng nhau sửng sốt.
Dì quản lý nhận ra, quay đầu nhìn về phía phòng trực ban.
Cổng ký túc xá mở rộng, nữ sinh ngồi trong phòng đã biến mất.
—————————————————-
Nhan Vị thấy dép lê vướng víu nên cô quăng nó đi, chạy chân trần. Cô chạy theo con đường đêm trước đại học từng chạy đến bệnh viện khi đó.
Cô biết song sắt có camera nên giáo viên sẽ nhanh chóng tìm được cô, sẽ thông báo với phụ huynh.
Nhưng cô mặc kệ.
Lòng bàn chân đạp lên mặt đất lạnh lẽo, gồ ghề, mỗi bước chạy như vật bén cứa vào chân. Cô không do dự, cảm giác đau đớn nay khiến cô thanh tỉnh, khiến cô không sụp đổ trong hoảng sợ.
Cô chạy ra ngoài nhìn đường xá vắng lặng trước mặt. Chuyến xe bus cuối đã chạy qua cách đây ba tiếng trước, hiện tại cô không thể bắt xe.
Nhan Vị tiếp tục chạy vào thành phố, cô vừa chạy vừa gọi cho Nhan Sơ.
Thời gian chờ đợi với cô như dài vô tận, dài đến mức các khớp xương cô đau đớn, lòng ngực cháy nóng.
Tiếng chuông reng…. reng… tạo cảm giác thời gian đã trôi qua mười phút.
Cuối cùng cũng bắt máy, đầu bên kia hỏi: \”Vị Vị? Xảy ra chuyện gì vậy em?\”
Nhan Sơ sốt ruột hỏi. Giờ này nhận cuộc gọi của em khiến cô cảm thấy khác thường. Nếu không có việc đột xuất, Nhan Vị sẽ không gọi cô.
Nhan Vị chạy vội, bất cẩn vấp chân ngã trên đất. Đầu gối nàng ma sát mặt đất làm nước mắt lăn dài.
Điện thoại vẫn nằm trong tay cô, dù khuỷu tay tiếp xúc mặt đất, cô vẫn giữ chặt lấy nó.
Cảm giác đau đớn chỉ vài giây, cô nhanh chóng bình tĩnh kiểm tra vết thương, sau đó đứng lên đi tiếp.
Bên kia nghe thấy tiếng động, Nhan Sơ hoàn toàn tỉnh ngủ, cô vội hỏi em đang gặp chuyện gì.