Trên đất còn lóm đóm màu đỏ như có máu vừa bắn lên.
Hai chân Nhan Vị bị đông cứng, máu trong người cô đọng lại, ngực như bị vật nặng trì xuống khiẾn hô hấp trở nên khó khăn, tâm trí mơ màng, choáng váng với cảnh tượng trước mắt.
Sau một lúc lấy lại tinh thần, Tô Từ bấm chuông.
Ring….. Ring…..
Tiếng chuông cửa vang lớn khắp dãy hành lang vắng.
Nhan Vị ngừng thở chờ đợi. Vài phút sau, Tô Từ ngừng tay, lắc đầu: \”Hình như không ai trông nhà.\”
\”Nếu không mình hỏi thăm bảo vệ thử xem?\” Nhan Sơ đề nghị: \”Có người đến gây sự như vậy, chắc chắn họ sẽ không thờ ơ.\”
Tô Từ nhìn Nhan Vị chờ cô quyết định.
Nhan Vị vẫn đang thẫn thờ trước cửa nhà Giang Ấu Di. Tiếng trò chuyện của các chị kéo cô về thực tại, cô cảm giác các đầu ngón tay tê dại, lòng bàn tay hằn hẳng dấu móng tay.
Cô hít sâu, cố giữ bình tĩnh.
\”Em sẽ đi hỏi.\” Cô nói rồi đi về phía thang máy.
Ting…..
Điện thoại cô đúng lúc reo lên, tiếng chuông cắt ngang bầu không khí căng thẳng.
Nghe thấy tiếng chuông quen thuộc, Nhan Vị run rẩy nhìn màn hình.
Bạn tiểu Giang.
Cô ấn nút nghe.
\”Giang Ấu Di, cậu đang ở đâu?\” Trong tình huống khẩn cấp, Nhan Vị cất cao giọng, gọi cả họ tên của Giang Ấu Di.
Bên kia yên lặng khiến Nhan Vị căng thẳng.
\”…… Nhan Vị.\” Giọng yếu ớt vang bên tai kèm theo tiếng nức nở làm tâm trạng Nhan Vị gấp gáp hơn.
Nhưng bên kia chỉ gọi tên cô rồi im lặng, cô loáng thoáng nghe tiếng ồn bên đầu kia. Sau đó Giang Ấu Di gác máy, không nói thêm gì.
Tiếng tút tút truyền vào tai Nhan Vị đập vỡ sự bình tĩnh giả vờ của cô.
Tô Từ và Nhan Sơ ngơ ngác nhìn cô muốn biết nội dung cuộc gọi.
Nhan Sơ nhìn lịch sử cuộc gọi, lên tiếng: \”Là tiểu Giang hả em? Em ấy nói gì?\”
Nhan Vị không đáp, cô gọi lại cho Giang Ấu Di, quả nhiên tắt máy.
Cô sụp vai, không phát hiện bản thân đang run rẩy.
\”Cậu ấy không nói gì cả.\” Nhan Vị nói: \”Nhưng em đoán có lẽ cậu ấy đang ở bệnh viện.\”
Nhan Vị nghe thấy có người đang gọi bác sĩ.
Tô Từ không chần chừ, ấn thang máy: \”Vậy chúng ta đến bệnh viện xem.\”
Nhan Vị cảm động khi Tô Từ tin mình. Cô ngập ngừng muốn nói nhưng Tô Từ chỉ cười xoa đầu cô, bảo: \”Em không cần cảm ơn, mình là người nhà mà.\”
Cô lấp bấp lại im lặng.
Nhà Giang Ấu Di cách bệnh viện khoảng 20 phút lái xe. Nhan Vị hỏi y tá trước quầy có bệnh nhân tên Tiết Ngọc hoặc Giang Ấu Di không.