Khi Nhan Đình Việt nhận được cuộc gọi của Hà Bình, ông đoán Nhan Vị có thể muốn bắt xe về Phụ Đô, và ở Di Châu chỉ có một trạm xe.
Ông cũng bỏ luôn lịch trình hôm nay, về nhà đón Hà Bình, cùng đến nhà ga tìm cô.
Ông để Hà Bình ngồi trong xe, một mình đến phòng chờ tìm. Ông vừa xuống xe, Hà Bình đã thốt lên, chỉ tay về tiệm báo: \”Ở bên kia!\” Dù ở chốn đông người nhưng chỉ cần nhìn lướt qua, bà vẫn nhận ra con mình.
Nhan Vị gác máy, từ xa thấy Nhan Đình Việt, cô cũng nhận ra ông thấy mình.
Cô không bung dù, lập tức bỏ chạy.
Nhan Đình Việt đóng cửa xe, không lo xe cộ trên đường, chạy về phía Nhan Vị.
Hà Bình cũng mở dây an toàn, ngồi vào ghế lái, khởi động xe chạy theo hướng hai ba con.
Nhan Vị dầm mưa chạy mấy con phố, trong miệng hớp vài ngụm nước mưa.
Cô không nhớ đường, chỉ biết chạy. Khi chạy qua đường, vì vượt đèn đỏ, suýt đụng phải xe đạp điện, bị chủ xe mắng.
Hồi chạy 800m học kỳ 1, cô còn chưa liều mạng chạy như giờ.
Không thể bị bắt, bị bắt là tiêu. Nhan Đình Việt và Hà Bình chắc chắn sẽ hạn chế tự do của cô. Họ sẽ nhốt cô ở nhà như ở tù, đợi đến khi làm xong thủ tục chuyển trường mới thả ra. Đến lúc ấy, có lẽ cô sẽ không còn được gặp Giang Ấu Di.
Niềm tin ấy càng tiếp sức cho cô chạy nhưng thể lực có hạn, cô không chạy nhanh bằng Nhan Đình Việt. Vì trên mưa, trên đường vắng người nên Nhan Đình Việt nhanh chóng bắt được co.
\”Buông con ra!\” Nhan Vị đỏ mắt, né tránh.
Cửa hàng bên đường có người bước ra, thấy một nam một nữ lôi kéo. Bọn họ nhìn thấy cô gái trẻ tuổi, xinh đẹp vốn không phải đối thủ của người đàn ông. Họ nhìn nhau, do dự có lên giúp đỡ không.
Nhan Đình Việt nhìn thấy, tức giận mắng: \”Nhìn cái gì! Tôi là ba nó!\”
Thì ra là ba đang dạy con, bọn họ ngại ngùng, rời đi. Những người còn lại chỉ đứng đó, bàng quan không giúp đỡ.
Sức Nhan Đình Việt lớn, ông bắt lấy tay Nhan Vị làm cô không thể trốn thoát. Dưới tình thế cấp bách, Nhan Vị chỉ đành dùng sức cắn mạnh vào tay Nhan Đình Việt. Ông bị đau, thấy tay có dấu răng lập tức nổi cơn thịnh nộ.
Nhan Vị xoay người bỏ chạy nhưng chưa chạy được vài bước, bên kia phát ra tiếng thắng xe gấp.
—————————————————————————————–
Nhan Vị tựa lưng vào mặt tường lạnh của bệnh viện. Dù đang giữa hè nhưng không biết không khí lạnh từ đâu, thổi từng cơn vào khiến cô lạnh toát.
Nhan Đình Việt đang trò chuyện với bác sĩ, cô nghe thấy bác sĩ nói: \”Bà ấy không sao. Đợi khi bệnh nhân tỉnh, nếu không bị choáng váng nặng có thể xuất viện.\”
Nói rồi, ông và đội ngũ đi đến phòng bệnh khác.
Nhan Đình Việt liếc nhìn Nhan Vị ngồi trên đất. Ông hừ lạnh, làm lơ cô, chỉ ngồi xuống cạnh giường Hà Bình.