[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên – Chương 70: Cùng cậu ngắm sao – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên - Chương 70: Cùng cậu ngắm sao

\”Cậu sao vậy? Xảy ra chuyện gì! Sao cậu lại khóc?\”

Nghe thấy Nhan Vị nức nở, Giang Ấu Di lập tức tỉnh ngủ. Nàng bật dậy, gấp gáp hỏi.

Giang Ấu Di quay đầu nhìn đồng hồ, ba giờ bảy phút.

Bây giờ đang khuya, sao Nhan Vị lại gọi cho mình? Nếu ban nãy mình không bắt máy sẽ ra sao? Giang Ấu Di hoảng loạn nghĩ.

Còn Nhan Vị cảm xúc đến nhanh cũng đi nhanh.

Sau khi thoát khỏi cơn ác mộng, lại nghe thấy giọng gấp gáp của Giang Ấu Di, cô nhận ra phản ứng của mình dọa bạn tiểu Giang.

Nhan Vị ngại ngùng thè lưỡi. Cô bỗng không biết đáp thế nào, thế là vừa lau nước mắt vừa lắp bắp: \”Mình…. Mình không sao?\”

\”Rốt cuộc là chuyện gì?\” Giang Ấu Di nghiêm túc hỏi.

Ba giờ sáng gọi cho mình mà bảo không có gì, làm như mình dễ dụ.

Nhan Vị cũng nhận ra giờ này gọi cho Giang Ấu Di đã quấy rầy nàng nghỉ ngơi nhưng ngoại trừ gặp ác mộng, cô thật sự không sao.

\”Mình mơ thấy ác mộng.\” Nhan Vị quyết định nói thẳng. \”Mình mơ thấy giống lần trước.\”

Giang Ấu Di ngẩn người mới nhớ Nhan Vị nói lần nào. Có lẽ là lần ở tạm nhà của chị Nhan Vị, Nhan Vị cũng mơ thấy ác mộng, cô vừa ngủ vừa khóc.

\”Cậu mơ thấy mình làm lơ cậu nên cậu khóc?\” Giang Ấu Di hỏi thử.

Nàng vẫn thấy lạ, nàng làm lơ đến mức nào mới khiến Nhan Vị nức nở như vậy.

Nhan Vị: \”Ừm… Cậu đáng ghét lắm. Vì sao luôn thích dọa mình trong mơ.\”

Giang Ấu Di: \”????\” Ủa alo?

\”Vậy cho mình xin lỗi.\” Giang Ấu Di chân thành nói.

\”Cậu không cần xin lỗi.\” Nhan Vị không vui đáp: \”Dù sao cũng không phải lỗi của cậu, cậu không cần xin lỗi.\”

Giang Ấu Di: \”………..\” Rồi mình nói tiếng người được không?

\”Vậy mình phải làm sao để cậu vui đây?\” Dù giọng trách cứ nhưng Nhan Vị nghe thấy vẫn mỉm cười.

Cô tính bảo không cần nhưng nghe vậy cô chợt đổi ý. Cô chớp mắt, lẩm bẩm: \”Nếu không… cậu hát cho mình nghe đi.\”

Giang Ấu Di nào biết mình bị dụ, nàng còn tưởng Nhan Vị đang rất buồn. Vì thế dù ngại ngùng, nàng vẫn hỏi: \”Thế cậu muốn nghe bài gì?\”

Nhan Vị chờ mỗi câu này, cô chui chăn, đôi mắt lấp lánh, đáp: \”Mình muốn nghe bài Mình Có Thể.\”

Nghe thấy bên kia im lặng, Nhan Vị không vội, cô trở mình, ngoan ngoàn chờ đợi.

Sau nửa phút đấu tranh tư tưởng, Giang Ấu Di đồng ý. Nhan Vị nghe thấy nàng do dự nói: \”Vậy… vậy mình hát nha.\”

\”Cậu hát đi.\” Cô cười, trong lòng mong đợi.

\”….\” Giang Ấu Di nhắm mắt, hít sâu. Nàng kiềm lại cảm xúc thẹn thùng, nhỏ giọng cất tiếng: \”Gửi bức thư không có địa chỉ…\”

Giọng trầm trầm, giai điệu quen thuộc truyền vào tai Nhan Vị. Cô vừa mỉm cười, vừa nhớ lời bài hát.

Cô không chỉ lừa Giang Ấu Di hát, cô còn muốn ngắm khung cảnh hợp với lời bài hát.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.