[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên – Chương 63: Thèm chảy nước miếng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên - Chương 63: Thèm chảy nước miếng

Tiết Ngọc rời đi, Nhan Vị nhìn gáy của Giang Ấu Di. Cô nhân lúc nàng giận dỗi không nhìn mình, ngồi dậy cởi áo trong, nhét dưới gối rồi nằm xuống.

Cô nằm nghiêng, tay trái gối đầu, tay phải khều Giang Ấu Di: \”Cậu không cởi áo trong, bộ không thấy cộm sao?\”

Giang Ấu Di: \”……..\”

Nhan Vị biết nàng chưa ngủ, nghĩ có lẽ nàng muốn lơ mình, vừa rồi cô đùa quá trớn, bạn học tiểu Giang hay ngại nên thành ra giận dỗi, lơ cô cũng bình thường.

Giang Ấu Di đương nhiên chưa ngủ. Thực tế, nàng không buồn ngủ, trong đầu chỉ có câu nói đầy ẩn ý của Nhan Vị.

Nhan Vị không nhắc thì thôi, vừa nhắc nàng đã thấy đồ lót cộm người, cảm giác tập trung ở phần dưới cổ và phần trên eo làm nàng khó thở.

Rõ ràng bình thường nàng không cảm nhận được, đôi khi còn nằm vậy lên giường. Tuy nàng biết mặc đồ lót đi ngủ là không tốt cho sức khỏe nhưng nàng mặc kệ.

Được Nhan Vị nhắc, nàng cảm thấy đồ lót bó sát cơ thể mình khiến nàng không ngủ được.

Nhưng nàng không muốn chỉ vì Nhan Vị bảo cởi thì mình phải cởi.

Huống hồ Nhan Vị đang trưng trưng nhìn nàng, sao nàng có thể không biết ngại cởi áo.

Vì thế Giang Ấu Di nhắm mắt, hạ quyết tâm, cứ để vậy mà ngủ.

Nhan Vị cũng im lặng, trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ.

Cảm giác buồn ngủ dần trỗi dậy.

Trong lúc mơ màng, Giang Ấu Di nghe thấy tiếng động phía sau, động tĩnh của Nhan Vị rất nhỏ, cô đưa tay về phía ngực nàng.

Tim nàng đập mạnh, đầu óc lập tức tỉnh táo. Giang Ấu Di không mở mắt nhưng đầu reo lên chuông cảnh báo.

Thì ra cái tên trông ngoan hiền, ngây thơ này cuối cùng cũng xuống tay với mình!

Vừa nghĩ vậy, Nhan Vị đã cởi bỏ áo lót thay nàng.

Quả nhiên là vậy!

Giang Ấu Di run lên, nàng nên phản ứng thế nào đây? Có nên \”tỉnh giấc\” không? Làm sao mới có vẻ không cố ý?

Nhan Vị không nhận ra, vì mình vừa trêu Giang Ấu Di đã khiến nàng dán nhãn cô là tên háo sắc, những hành động bình thường bị lầm tưởng thành hành động mập mờ, ẩn ý.

Lúc này bạn học tiểu Giang rất rối rắm, Nhan Vị đã ám chỉ đến mức đó thì mình nên thuận theo hay khéo léo từ chối?

Nếu không có phản ứng, có phải Nhan Vị sẽ cho rằng mình ngủ rồi không?

Do dự một lúc, Giang Ấu Di xoay người, vẻ mặt hãi hùng.

Sắc mặt Nhan Vị thản nhiên thậm chí còn lười biếng ngáp, bảo: \”Cởi ra cho thoải mái, không cần cảm ơn mình.\”

Nói xong cô xoay người, đưa lưng về phía Giang Ấu Di, bắt đầu ngủ.

Giang Ấu Di: \”…………….\”

Cởi cũng khó chịu, không cởi cũng khó chịu.

——————————————————————

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.