Nhan Vị vừa dứt lời, không khí lập tức im ắng.
Giang Ấu Di nghe thấy, đỏ mặt, đảo mắt nhìn đông nhìn tây.
Cuối cùng, nàng nắm chặt túi quần, vờ bình tĩnh: \”Không có, cậu chọn lại đi.\”
Nhan Vị híp mắt nhìn Giang Ấu Di, cô buồn cười nhưng vẫn phải nghiêm chỉnh, thắc mắc: \”Ủa mà sao tự nhiên cậu đỏ mặt?\”
\”Thì tại mình đang nóng.\” Mặt Giang Ấu Di xị xuống, khẳng định.
\”Nhưng mình thấy trời mát lắm mà.\” Nhan Vị không tha nàng: \”Có phải cậu nghĩ đến mấy chuyện kỳ lạ đúng không?\”
Mặt Giang Ấu Di càng đỏ, nàng nhìn xung quanh, lắp bắp nói: \”Cậu…. cậu mới suy nghĩ mấy chuyện kỳ lạ!\”
Nhan Vị thản nhiên đáp: \”Thì mình đang nghĩ về chúng thật mà.\”
Giang Ấu Di: \”……….\”
Mệt mỏi quá!
Đây là Nhan Vị mình biết sao?
Giang Ấu Di cảm thấy Nhan Vị quá nguy hiểm, nàng bước vội về trước.
Nhan Vị tươi cười đuổi theo sau.
Các nàng về nhà, mỗi người một cái bánh, mùi bánh thơm bay khắp phòng.
Giang Ấu Di nấu nhân đậu xanh trứng muối cho mình còn của Tiết Ngọc là nhân thịt khô đậu Hà Lan.
Nhan Vị ngửi thấy mùi bánh thơm, vui vẻ mở bánh, cô đang đoán xem Giang Ấu Di nấu nhân gì cho mình.
Vừa mở bánh, Nhan Vị há hốc.
Tiết Ngọc thấy cô ngừng lại bèn nhìn vào chén Nhan Vị, bất ngờ hỏi: \”Bánh không? Ấu Di , sao con lại nấu bánh không nhân cho bạn?\”
Bà biết trong nhà chỉ có vài cái bánh không nhân, các nhân được buộc màu dây khác nhau nên không thể lấy nhầm.
Giang Ấu Di thản nhiên đáp: \”Dạ là bạn ấy tự chọn đó mẹ.\”
Nhan Vị: \”????\”
Mình chọn lúc nào sao mình không biết?
Bắt gặp ánh mắt khó hiểu của Tiết Ngọc, Nhan Vị không vạch trần Giang Ấu Di, chỉ ngậm ngụi nuốt cái bánh không nhân này.
Cô cười thật thà, gật đầu: \”Dạ là con chọn, con thích ăn bánh không lắm.\”
Không biết bên trong Giang Ấu Di có trắng như ruột bánh không, hừ!
Giang Ấu Di cúi đầu ăn bánh nhưng Nhan Vị thấy vai nàng run rẩy, rõ ràng nàng đang nhịn cười.
Màn đáp trả khiến Nhan Vị trở tay không kịp.
Giang Ấu Di đưa đĩa đường cho Nhan Vị, nhịn cười, bảo: \”Ăn bánh không nhân chấm đường là ngon nhất.\” Nàng lại bổ sung: \”Muốn ăn thêm thì trong bếp còn, nãy mình nấu hai cái không nhân lận.\”
Tuy trông Giang Ấu Di nghiêm túc nhưng Nhan Vị cảm thấy nàng đã trêu cô.
Nhưng vì Giang Ấu Di là chủ nhà, ít nhất bây giờ còn bánh không nhân ăn, cô mà lên tiếng có khi lát cả cơm cũng không có ăn.
Xem như cô người lớn không chấp nhất với bạn học tiểu Giang.
Nhan Vị chấm bánh với đường. Mùi bánh thơm, nếp dẻo xốp, cắn một miếng vào miệng, vừa mềm vừa ngọt.