Bác sĩ Đặng bảo Tiết Ngọc hồi phục rất tốt, Giang Ấu Di hỏi bác khi nào mẹ có thể xuất viện, bác sĩ đáp ngày mốt có thể, tuần sau thì đến viện cắt chỉ.
Giang Ấu Di ghi nhớ, chờ bác sĩ rời đi, Tiết Ngọc nói muốn đi vệ sinh, vì tay còn đang truyền nước biển, bà không thể đi một mình được, Giang Ấu Di thành thạo giúp bà.
Nhan Vị thấy nàng một tay đỡ Tiết Ngọc, một tay cầm cây truyền nước biển, cô chủ động giúp đỡ, cầm cây truyền nước biển nói: \”Cậu đỡ dì là được rồi, mình đi chung với dì và cậu.\”
Giang Ấu Di thật sự không lo xuể, cũng sợ đụng đến vết thương của Tiết Ngọc nên đồng ý.
Có Nhan Vị giúp, Giang Ấu Di đỡ bận hơn, hai người hợp tác đưa Tiết Ngọc đến nhà vệ sĩ, Giang Ấu Di không yên tâm để Tiết Ngọc một mình, hỏi: \”Nếu không con cũng vào trong đỡ mẹ nha?\”
\”Không cần đâu con.\” Tiết Ngọc lắc tay: \”Có tí việc mẹ làm được.\”
Nghe vậy Giang Ấu Di đồng ý, dặn dò: \”Vậy bọn con ở ngoài cửa, mẹ cần thì gọi bọn con.\”
Chăm sóc người khác trong thời gian dài mới có thể kiên nhẫn, tỉ mỉ như vậy. Vì sức khỏe của Tiết Ngọc không tốt, Giang Ấu Di đã học được chuyện này.
Nhan Vị hỏi nàng: \”Bình thường có mình cậu, không lo hết thì phải làm sao?\”
\”Đôi khi sẽ có hộ sĩ đến giúp.\” Giang Ấu Di nói: \”Bệnh viện đông người, không phải chuyện gì cũng tự mình làm.\”
Tuy nói vậy nhưng mọi chuyện gần như phải do mình tự làm, nàng không muốn làm phiền người khác, điểm này rất giống Tiết Ngọc.
Tiết Ngọc không ở nhà vệ sinh lâu, Giang Ấu Di nghe thấy bà gõ nhẹ cửa, hiểu ý, mở cửa vào đỡ bà.
Nhan Vị tiếp tục cầm cây truyền nước biển, ba người vẫn giống như lúc nãy, từng bước chậm rãi đi về phòng.
Hai người vừa đỡ Tiết Ngọc lên giường, cửa phòng bị mở ra, Giang Ấu Di vốn tưởng bên cạnh có bệnh nhân đến, không ngờ ngẩng đầu đã thấy gã đàn ông với gương mặt bực bội đi đến cạnh giường Tiết Ngọc.
\”Cô giấu chúng ở đâu?\” Gã đàn ông không phân phải trái, chất vấn: \”Mấy chai rượu ông chủ Trương đưa lần trước cô để chúng ở đâu?\”
Tiết Ngọc chưa lên tiếng, Giang Ấu Di đã ngăn ở cạnh giường, tức giận mắng: \”Giang Khang Quốc, ông có còn là người không?\”
Nhan Vị cũng khiếp sợ, Tiết Ngọc vừa làm phẫu thuật, vết thương chưa khép miệng, Giang Khang Quốc không hỏi thăm mà chỉ nhớ đến mấy bình rượu của mình. Thái độ ác liệt này vượt ngoài sức tưởng tượng của cô.
\”Liên quan gì đến mày? Cút qua một bên!\” Giang Khang Quốc đẩy Giang Ấu Di sang một bên, đi về hướng giường, muốn nắm lấy cổ áo của Tiết Ngọc.
Nhan Vị đứng lên muốn ngăn gã.
Giang Khang Quốc nhận ra cô, cười mắng: \”Con nhỏ này cũng ở đây, mày thích lo chuyện bao đồng thật, còn lo đến bệnh viện! Lần trước tao đánh hơi nhẹ tay mới làm mày quên đau!\”
Giang Ấu Di lao đến chỗ Giang Khang Quốc, giận giữ gào lên: \”Giang Khang Quốc! Ông có còn là người không hả?\”
\”Liên quan gì đến mày!\” Giang Khang Quốc trở tay đánh lên mặt Giang Ấu Di!