[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên – Chương 58: Lần đầu gặp người lớn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên - Chương 58: Lần đầu gặp người lớn

Sáng hôm sau, Nhan Vị rửa mặt xong, cột tóc đuôi ngựa, ra ngoài.

Cô bắt xe đến bệnh viện Thành Phố, đi qua vài trạm, xuống xe. Cô băng qua các con phố, trên đường gọi cho Giang Ấu Di, hỏi hai mẹ con đã ăn sáng chưa.

Khi nhận được câu trả lời chưa, Nhan Vị ghé vào một tiệm bánh bao, mua bữa sáng rồi lại đến tiệm trái cây chọn vài cân rồi mới đến bệnh viện.

Giang Ấu Di gửi số phòng của Tiết Ngọc cho Nhan Vị, kiếp trước cô từng đến đây nên dễ dàng tìm được khu Tiết Ngọc đang nằm. Cô thấp thỏm lên lầu lại bất ngờ nhìn thấy Giang Ấu Di đang đi xuống.

\”Sao cậu lại xuống đây?\” Nhan Vị kinh ngạc, cảm xúc đang thấp thỏm bỗng thả lỏng.

Giang Ấu Di nhấp môi, đáp: \”Thì không phải cậu mới gọi cho mình sao? Mẹ sợ cậu không tìm được phòng nên kêu mình xuống đón cậu.\”

Nhan Vị cười nói: \”Dì khách sáo quá.\”

\”Cậu còn không ngại mà nói? Cậu không khách sáo chắc?\” Giang Ấu Di trừng cô, nhận hai túi nặng nhất trong tay cô, oán trách: \”Mang túi lớn túi nhỏ mà không mệt sao?\”

Nàng cho rằng Nhan Vị chỉ mua bữa sớm cho mẹ, nhiều nhất chỉ mua thêm phần của hai người các nàng, kết quả Nhan Vị lại mua thêm mấy cân trái cây.

Nhan Vị ngại ngùng nói: \”Thì không phải lần đầu gặp dì sao. Mình không mua quà đến thì không lễ phép.\”

\”Cậu là quá lễ phép.\” Giang Ấu Di xách túi lên lầu, vừa đi vừa nói: \”Mẹ nghe cậu đến nên vui lắm.\”

Nhan Vị bất ngờ, cô không biết mẹ Giang Ấu Di, lẽ nào Giang Ấu Di nhắc cô với mẹ nàng?

Giang Ấu Di cắn môi, giải thích: \”Mẹ lúc nào cũng nghĩ mình không có bạn. Mẹ cứ nói bóng nói gió hỏi xem mình và bạn bè chơi thế nào. Mình mới vừa nói thứ bảy sẽ đến trường học tự học với bạn là mẹ lập tức đuổi mình đi.\”

Thì ra là vậy.

Cho nên Tiết Ngọc nghe Giang Ấu Di bảo có bạn đến mới vui như vậy.

Không ai hiểu con bằng mẹ, Tiết Ngọc hiểu Giang Ấu Di hơn bất kỳ ai. Giang Ấu Di hướng nội lại không hòa đồng rất khó kết bạn, bà lo Giang Ấu Di nói có bạn trên trường chỉ là để bà yên tâm.

Từ nhỏ Giang Ấu Di đã bị bạn bè, thầy cô xem như kẻ lập dị. Nàng quá im lặng, luôn chơi một mình, không chủ động nói chuyện với bạn bè.

Khi học nhà trẻ, cô giáo phải trông đám nhỏ nên không có chuyện gì đặc biệt. Thế nhưng lên tiểu học thầy cô không thể trông hết học sinh. Có lần, một cậu bạn bắt nạt nàng, bảo nàng câm rồi thả sâu lên cặp nàng, nàng không nói tiếng nào, đấm thằng bé mất hai răng cửa.

Phụ huynh cậu bạn khiếu nại với hiệu trưởng. Ở trường, Giang Khang Quốc đánh nàng một trận, thầy cô và hiệu trưởng cũng không ngăn cản.

Tuy bị đánh nhưng nàng vẫn không khóc, vẫn dữ tợn trừng cậu bạn và mẹ cậu làm người ta sợ. Sau đó, không còn bạn nhỏ nào dám bắt nạt nàng, cả cậu bạn kia thấy nàng cũng trốn.

Thứ duy nhất Giang Ấu Di học được từ Giang Khang Quốc chính là bạo lực. Chuyện gì không giải quyết bằng lời nói được thì bạo lực là nhanh nhất. Nàng đánh đối phương để họ nghe lời mình. Dù đánh không lại cũng cho đối phương biết mình không dễ chọc.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.