[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên – Chương 43: Là cậu thích mình trước – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên - Chương 43: Là cậu thích mình trước

Thời gian tự học buổi sáng không dài, Giang Ấu Di kéo ghế ngồi cạnh Nhan Vị, chuẩn bị làm bài.

Nhan Vị cho kẹo sữa Giang Ấu Di đưa vào hộc bàn.

Bàn học của cô rất sạch, không chất đầy tài liệu. Tất cả sách giáo khoa đều được đặt ở thùng giấy bên cạnh ghế, trong ngăn kéo là sách bài tập và sách ôn thi, như vậy lại tiện cho Giang Ấu Di.

Giang Ấu Di lấy bài thi Toán ra, sau đó lục trong cặp mãi đến mức Nhan Vị hỏi: \”Sao vậy cậu?\”

\”Mình để quên hộp bút.\” Giang Ấu Di ngại ngùng nói.

Trước giờ nàng không có thói quen tự học. Đêm qua khi viết nhật ký, nàng đã lấy hộp bút ra. Trước khi đi đến trường, nàng không kiểm tra lại cặp, có lẽ đã để quên hộp bút trên bàn.

Nhan Vị bật cười, đưa bút mình đang dùng cho nàng, sau đó dùng bút trong hộp bút.

Giang Ấu Di cầm cây bút lại cảm thấy sao mà nhìn quen quá.

Nàng mở đáy bút, quả nhiên là phía đuôi bút có ký hiệu.

\”Cây này… có phải cây bút mình đưa cậu không?\” Giang Ấu Di ngạc nhiên hỏi, nàng nhớ tới chuyện hồi lớp 10.

Nàng thích viết nhật ký, ngoài trừ sở thích sưu tầm sổ nhật ký thì nàng còn thích sưu tập bút. Nàng có thói quen sẽ dùng dao gọt giấy khắc ký hiệu lên những cây bút mình vừa mua.

Cây bút này có vẻ ngoài là màu gỗ khác với những cây khác. Canteen trong trường không bán loại bút này nên trong một lần đi dạo văn phòng phẩm gần nhà, nàng nhìn thấy nó nên lập tức mua nó về.

Nhan Vị không ngờ tới Giang Ấu Di còn nhớ rõ như vậy. Cô gật đầu đáp: \”Nó đó.\”

Giang Ấu Di cảm thấy khó tin. Khi đó nàng chỉ tiện tay đưa cho Nhan Vị mà không ngờ cô còn giữ đến bây giờ. Dù màu sắc bên ngoài đã phai vẫn còn dùng. Sao hồi học kỳ 1 hai đứa ngồi cùng bàn, mình không chú ý thấy?

Nhan Vị: \”Cậu bị sao vậy? Đừng có cười, nhìn sợ lắm!

Được Nhan Vị nhắc nhở, Giang Ấu Di mới biết bản thân đang nhìn cây bút cười bí hiểm.

Nàng xấu hổ, cúi đầu bắt đầu làm bài.

Chu Hiểu Hiểu nghe nãy giờ, quay đầu nhìn Nhan Vị. Sau đó lại nhìn Giang Ấu Di, Nhan Vị chú ý thấy bèn hỏi: \”Chuyện gì vậy?\”

\”Không có gì.\” Chu Hiểu Hiểu vẽ vạch ngang trên giấy nháp.

Nhan Vị chưa bao giờ cho ai mượn cây bút đó.

Có lần trong kỳ thi, nàng hỏi mượn cây bút này của Nhan Vị, Nhan Vị đã chạy đến phòng thi của nàng, đưa cây bút mới để đổi lại cây bút gỗ này về.

Nhan Vị đối xử với Giang Ấu Di rất khác.

Giang Ấu Di mới viết mấy câu đã tịt ngòi, nàng nhìn đáp án hàm số lượng giác mà vò đầu thắc mắc. Sao đáp án mình tính lại không giống với bốn đáp án ở trên?

Rối rắm mãi nàng quyết định xin giúp đỡ: \”Nhan Vị ơi!\”

\”Ơi!\” Nhan Vị ngẩng đầu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.