Từ lúc gặp mặt đến giờ, Hà Bình vẫn luôn mỉm cười cuối cùng mặt lạnh nói: \”Ngày thường mẹ và ba dạy con thế nào?\”
\”Bây giờ con đã là học sinh cấp ba, có thể đọc tiểu thuyết sao? Chờ khi con thi đậu đại học, có công việc ổn định, muốn xem tiểu thuyết gì mà không được, hiện tại vì sao lại phải dùng thời gian cho việc học để đọc tiểu thuyết?\”
Trên hành lang, người đến người đi, thi thoảng có học sinh lướt qua hai người, giọng của Hà Bình không lớn nhưng không khí căng thẳng vẫn khiến người xung quanh cảm thấy bất ổn, không học sinh nào dám đứng gần.
Đến khi tiếng chuông nghỉ trưa vang lên, ngắt ngang lời Hà Bình, Nhan Vị mới ngẩng đầu nói: \”Con phải về không, nếu không lát nữa sẽ quấy rầy mọi người nghỉ ngơi.\”
Đến lúc này Nhan Vị vẫn chưa nhận sai. Đó là việc trước nay chưa từng có.
Hà Bình nhìn thấy sự quật cường của Nhan Vị bỗng hoảng hốt.
Nhưng dù là Hà Bình hay Nhan Đình Việt đều không muốn Nhan Vị quấy rầy giờ nghỉ ngơi của người khác, có lẽ một trong những nguyên nhân là vì giáo dưỡng nhưng trong mắt Nhan Vị, đó là vì họ sợ mất thể diện.
Cho nên Hà Bình không nói gì thêm, cho Nhan Vị về ký túc xá, lúc gần đi còn nói: \”Sau khi họp phụ huynh kết thúc, mẹ không hy vọng sẽ nhìn thấy những thứ không đàng hoàng trong tủ của con.\”
Một là tặng nó, hai là đem bỏ, đây là hai lựa chọn Hà Bình không nói.
\”Cậu có ổn không?\” Chu Hiểu Hiểu nghiêng người, đưa quyển tạp chí vừa rồi cho Nhan Vị: \”Mẹ cậu nghiêm khắc quá, dì không cho cậu đọc tiểu thuyết lúc nghỉ ngơi sao?\”
\”Vẫn luôn vậy mà.\” Nhan Vị thở dài, cũng không muốn nhiều lời về việc nhà của mình, quay đầu nói với các bạn trong phòng: \”Hiện tại các cậu có ai buồn ngủ không?\”
Mọi người lắc đầu, đồng loạt đáp: \”Tạm thời vẫn chưa.\”
Nhan Vị bắt đầu sắp xếp đồ đạt: \”Vậy mình chiếm dụng vài phút, có thể sẽ ồn nhưng nhanh lắm.\”
Cô tìm tất cả tạp chí, tiểu thuyết, truyện tranh Giang Ấu Di cho mình mượn, cho chúng vào túi, sau đó lại dọn những món đồ Hà Bình không chấp nhận bỏ đi.
Chu Hiểu Hiểu ngơ ngác nhìn Nhan Vị chia các món đồ chơi, đồ ăn vặt cho các nàng.
Khó trách đến bây giờ Nhan Vị cũng không có điện thoại của riêng mình.
Không phải vì nhà cô không có tiền mà là ba mẹ cô không cho phép bất kỳ thứ gì ảnh hưởng đến thành tích của cô.
Phát hiện này làm Chu Hiểu Hiểu cảm thấy khiếp sợ cùng khó thở.
Nhan Vị đã quen với việc này, cô vô cảm dọn sạch những thứ được cho là dư thừa, sau đó đưa túi sách vừa soạn cho Giang Ấu Di ở phòng cuối hành lang.
Sau khi về, cô im lặng leo lên giường, ngã đầu ngủ mất.
Chu Hiểu Hiểu chăm chú nhìn ván giường, cả buổi không nhắm mắt.
Một giờ rưỡi chuông rời giường vang lên, Nhan Vị nhanh chóng đứng lên, nhanh chóng rửa mặt rời khỏi ký túc xá.
Khi cô vào khu dạy học, Nhan Đình Việt và Hà Bình đã đến lớp, đang ở hành lang trò chuyện với các phụ huynh khác.