\”Nhan Vị? Cậu tìm ai?\” Nữ sinh mở cửa phòng, bất ngờ khi thấy có người ở ngoài cửa.
Nhan Vị nhìn qua khe cửa, hỏi: \”Giang Ấu Di có ở đây không?\”
\”Cậu ấy vào phòng rửa mặt, nếu không cậu vào chờ đi?\”
\”Cảm ơn.\”
Nhan Vị đứng ở cạnh giường Giang Ấu Di tầm hai phút, Giang Ấu Di mới bước ra, tay phải cầm bao giấy, khi nhìn thấy Nhan Vị thì khẽ sửng sốt: \”Cậu đến đây làm gì? Sắp tắt đèn rồi.\”
Nàng đi về trước, đứng tựa cửa.
\”Mình tới cảm ơn cậu, còn có lấy áo khoác của mình về.\” Nhan Vị nói, đi lấy áo khoác của mình ở đầu giường Giang Ấu Di, lại đưa hai túi giữ ấm cùng một hộp rau ngải cứu cho nàng, mỉm cười: \”Lễ thượng vãng lai.\”
Trên hành lang vang lên chuông báo tắt đèn, Nhan Vị xua tay: \”Cậu nghỉ ngơi sớm đi, mình về trước đây.\” Nói rồi cô mở cửa rời đi.
Giang Ấu Di lấy nước pha rau ngải cứu, uống vào, bụng cũng giảm đau hơn, tay chân cũng ấm hơn.
Nàng vừa nói \”ai mà thèm dùng túi giữ ấm chứ\” vừa mở gói giữ ấm ra, cách áo dán lên bụng, sau đó bò lên giường cuộn tròn trong chăn.
Những ngày như thế này giống như rút cạn sức lực của nàng.
Ngày hôm sau, giữa tiết Nhan Vị ngẫu nhiên nhìn thấy Giang Ấu Di, cô đi đến chào hỏi nàng: \”Tối nay cậu đừng đến sân thể dục nữa, về sớm nghỉ ngơi đi.\” Dù sao thần kinh vận động của Giang Ấu Di rất tốt, nàng không luyện tập vẫn có thể giành giải, huống hồ dì nàng còn đang ghé thăm, nàng vẫn nên nghỉ ngơi cho tốt.
Giang Ấu Di im lặng, \”ừ\” rồi quay vào lớp.
Chuông tan tiết tự học vang lên, Nhan Vị cùng Chu Hiểu Hiểu ra sân thể dục chạy bộ, chạy ba ngày liên tục.
Thoáng chốc đã đến cuối tuần, Giang Ấu Di thu dọn cặp sách chuẩn bị đi, Nhan Vị chặn nàng lại hỏi: \”Cậu muốn đi đâu? Đến Cafe Internet sao?\”
\”Liên quan gì đến cậu?\” Giang Ấu Di thoạt nhìn không vui.
Nhan Vị ngẩng người, có phải mình đã bất cẩn đắc tội Giang Ấu Di không?
\”Cậu sao vậy?\” Nhan Vị hỏi.
\”Không có gì.\” Có lẽ ý thức được giọng vừa rồi của mình quá lạnh, Giang Ấu Di quay mặt đi, hít sâu, giọng hòa hoãn hơn chút: \”Hôm nay mình không đến tiệm net mà về thẳng nhà. Tuần trước không về, mẹ mình gọi điện cho cô Từ, lát nữa cô Từ sẽ đích thân chở mình về.\”
Nhan Vị biết mẹ của Giang Ấu Di và cô Từ biết nhau nhưng không nghĩ đến quan hệ tốt như vậy.
\”Nếu không muốn về nhà vậy sao cậu không tìm cô Từ xin ở lại trường?\” Nhan Vị thắc mắc, nhỏ giọng hỏi.
Có cô Từ nói với mẹ Giang Ấu Di, thủ tục ở lại trường hẳn sẽ dễ hơn.
Giang Ấu Di im lặng, trầm mặc hai giây nói sang chuyện khác. \”Người đã đi hết rồi, cậu không đi lát nữa sẽ không có đồ ăn đâu.\”
Thái độ kháng cự rõ ràng, Nhan Vị thử hai lần vẫn thất bại, cô không tiếp tục khuyên, nếu tiếp tục nói chỉ sợ Giang Ấu Di sẽ cãi nhau với cô, huống chi như vậy rất giống lo chuyện bao đồng.