[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên – Chương 119: Trị liệu tâm lý – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên - Chương 119: Trị liệu tâm lý

Sau hai tháng nghỉ học, ngày đầu Nhan Vị quay về trường, bạn bè đã mặc áo khoác gió và áo choàng.

Còn 10 phút nữa là kết thúc tiết sáng cuối, học sinh trong lớp đều đang tập trung nghe giảng, vài người bắt đầu ngọ nguậy, mất tập trung, vài người khác đầu óc trên mây hoặc thả hồn lên giấy.

Nhan Vị kéo vali về ký túc xá, cô nghe thấy tiếng chuông ở dãy phòng học reo lên, học sinh vội vã chạy ra khỏi lớp.

Người đầu tiên về ký túc xá là Chu Hiểu Hiểu. Hôm nay, nàng thấy không khỏe nên không ăn trưa mà về thẳng phòng. Khi đang thắc mắc có người còn về sớm hơn mình, nàng đã trông thấy Nhan Vị.

Ban đầu nàng giật mình, tưởng mình nhìn lầm nhưng lúc lâu sau nàng mới chắc chắn người đang soạn vali thật sự là Nhan Vị.

\”Nhan Vị!\” Chu Hiểu Hiểu vui mừng khôn xiết reo lên. Nàng bước vội đến hỏi: \”Cậu về trường rồi! Nghe nói cậu bị té gãy tay, là tay bên nào? Cậu nghỉ học lâu vậy chắc bị té nghiêm trọng lắm!\”

Nhìn thấy Nhan Vị làm nàng cảm thấy khỏe hơn hẳn.

\”Mình gãy tay trái nhưng không nghiêm trọng lắm.\” Nhan Vị cười gượng đáp, sau đó tiếp tục soạn vali.

Tuy chuyện lúc trước khiến hai người dần có khoảng cách nhưng Chu Hiểu Hiểu đã sớm quên chuyện này. Lâu rồi không gặp lại bạn thân nên nàng vui vẻ mở máy hát.

\”Lần này cậu nghỉ lâu thật đó. Tuần trước trường vừa tổ chức đại hội thể thao mùa thu, không ai báo danh phần thi 1600m bên nữ. Văn Đàm hỏi hết lớp mình, cuối cùng Vũ Đồng đành quyết định chạy mà cậu ấy chỉ đạt được hạng hai từ dưới đếm lên. Tính ra năm ngoái cậu với Giang Ấu Di đỉnh thật chứ!\”

Nhan Vị bỗng ngừng tay.

Chu Hiểu HIểu không nhận ra vẫn tiếp tục nói: \”Mà nhắc đến Giang Ấu Di mới nhớ. Không biết vì sao, học kỳ này cậu ta cũng không đến trường, mình nghe cô Từ nói là tạm nghỉ học. Cậu thân với cậu ấy, cậu có biết cậu ấy đang gặp chuyện gì không?\”

\”Mình biết chút ít.\” Nhan Vị nói biết nhưng không có ý giải thích.

Cô cúi đầu, nghĩ đến chuyện khác.

Từ chiều hôm qua chia tay đã gần một ngày trôi qua, các nàng vẫn chưa gọi điện hay nhắn tin.

Trước kia hoàn toàn không có chuyện này, huống hồ hai tháng qua các nàng còn như hình với bóng. Dù chỉ xa nhau một tiếng, cô đã cảm thấy rất lâu.

Càng lạ hơn cô lại không cảm thấy khác thường, thời gian cô nhớ đến Giang Ấu Di cũng ít đi.

Giống như cô đang lảng tránh vấn đề, nhiều lúc cô thà để bản thân mơ màng sống qua ngày.

Nhưng trong thâm tâm, cô biết mình không thể tiếp tục như thế.

Chu Hiểu Hiểu vẫn đang tiếp tục nói nhưng Nhan Vị hoàn toàn không nghe thấy.

Cô bất ngờ đứng lên khiến Chu Hiểu Hiểu giật mình.

Nhan Vị không quan tâm, bước vào nhà vệ sinh, gọi cho Giang Ấu Di.

\”Alo, là Vị Vị à?\” Đầu dây bên kia không phải Giang Ấu Di.

Nhan Vị nhìn lại số điện thoại rồi mới cất lời: \”Dạ là con, Ấu Di đâu rồi dì? Cậu ấy thế nào ạ? Dì đã dẫn cậu ấy đi khám chưa? Bác sĩ nói thế nào?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.