[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên – Chương 118: Thật sự không thể tiếp tục như vậy – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên - Chương 118: Thật sự không thể tiếp tục như vậy

Giang Ấu Di cùng mẹ đến phòng khám tâm lý.

Giang Ấu Di biết mẹ đã hiểu bệnh tình của mình cũng không có phản ứng. Nàng chỉ thờ ơ đứng cạnh mẹ, nghe bác sĩ Chu giới thiệu bác sĩ tâm lý kia.

Vị bác sĩ nọ là một chuyên gia có kinh nghiệm hơn mười năm trong lĩnh vực tâm lý.

Trong lúc nghe bác sĩ Chu nói, đôi mắt Giang Ấu Di luôn chăm chú nhìn Nhan Vị.

Sau khi có được số điện thoại của bác sĩ, mẹ Giang liên tục cảm ơn.

Trước khi các nàng rời đi, Giang Ấu Di đứng ở cửa phòng khám. Nàng muốn tạm biệt Nhan Vị nhưng đôi môi mấp máy, không phát nên lời.

Tiết Ngọc giữ chặt tay Giang Ấu Di, cúi đầu dặn dò nàng. Đợi sau khi Giang Ấu Di gật đầu, Tiết Ngọc bước đến chỗ Nhan Vị, nói gì đó với cô.

Nhan Vị cảm giác tai mình như bị che lại, cô chỉ thấy rõ môi Tiết Ngọc cử động nhưng lại không thể nghe rõ bà nói gì.

Cô chỉ mơ màng gật rồi lắc đầu. Ngay khi cô nhận ra hành động của mình quá lạ lùng, Tiết Ngọc đã xoay người rời đi. Cô thấy Giang Ấu Di đau khổ nhưng chỉ im lặng, vẫy tay với mình.

Chờ khi Nhan Vị nghe rõ được mọi thứ, bác sĩ Chu đang nói: \”Vị Vị, con thấy không khỏe à?\”

Nhan Vị hoàn hồn lắc đầu: \”Dạ không.\”

\”Vậy là tốt rồi.\” Bác sĩ Chu hơi lo lắng đáp: \”Trông con mệt lắm. Khoảng thời gian này quá vất vả, con tranh thủ về nhà nghỉ ngơi đi.\”

Dạ? Nhan Vị ngơ ngác khó hiểu.

Đến tận lúc ra khỏi cổng bệnh viện, cô mới nhận ra rằng, trong tình huống bình thường, cô nên theo Tiết Ngọc đưa Giang Ấu Di đến phòng khám nhưng sao mình lại không đi theo?

Trước đó, Tiết Ngọc hỏi: \”Vị Vị, con muốn theo dì và Ấu Di đến phòng khám hay con muốn về nhà?\”

Cô không nghĩ ngợi đã đáp: \”Dạ về nhà.\”

Không chỉ Tiết Ngọc nghe thấy, Giang Ấu Di chắc chắn cũng nghe được.

Sau đó, Tiết Ngọc dẫn Giang Ấu Di rời đi.

Cảm xúc của cô tụt dốc không phanh, suy nghĩ lơ đãng như đã quên mất gì đó.

Sau khi rời khỏi bệnh viện, cô lang thang trên đường. Cô để mặc gió thổi qua người mình, cuốn lấy những chiếc lá khô dưới chân.

Phải rồi, giờ đã là tháng 11.

Vài học sinh cấp ba mặc đồng phục nói cười lướt qua cô. Cô giật mình phát hiện đã hai tháng trôi qua kể từ ngày khai giảng, cũng là hai tháng cô chưa đến trường.

Mọi chuyện đang dần tốt hơn. Nhan Đình Việt và Hà Bình đã bị Tần Duật Văn khuyên quay về Di Châu. Giang Khang Quốc và chỗ dựa của gã đã được bạn chị Tô giải quyết. Bệnh của Giang Ấu Di cũng được Tiết Ngọc chăm lo, chỉ cần khám bác sĩ, uống thuốc, bệnh tình của nàng sẽ dần hồi phục.

Rõ ràng mọi thứ đang chuyển biến tích cực nhưng vì sao cô lại không vui nổi.

Không phải không thể vui vẻ vì tất cả mà cô không thể vui vì từng chuyện.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.