[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên – Chương 116: Chẳng ai giúp nổi họ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên - Chương 116: Chẳng ai giúp nổi họ

\”Cô có còn là người không!\” Tiết Ngọc đỏ mắt chất vấn.

Người đàn bà ngồi đối diện tươi cười, đáp: \”Sao chị lại nặng lời vậy chứ, chị dâu?\”

Vừa dứt lời, điện thoại của gã đàn ông cạnh mụ vang lên, gã cúi đầu nhìn màn hình, rồi khép nép bảo: \”Vợ à, anh họ gọi điến.\”

\”Nghe đi.\” Mụ hất cằm nói.

Gã nghe vậy vội nghe, đầu bên kia nổ pháo liên tục xối xã mắng gã. Gã càng nghe càng nhíu mày, cuối cùng lo sợ gác máy.

\”Ảnh nói gì?\” Mụ lo lắng khi thấy biểu cảm của gã.

\”Anh ấy, anh ấy nói….\” Gã ngập ngừng bảo: \”Xảy ra chuyện rồi, lúc lén làm vụ kia, chúng ta đã đắc tội với người khác….\”

Gã nói đến đây, sắc mặt mụ lạnh xuống. Cả căn phòng chìm vào bầu không khí quỷ dị, lúc này, mấy tên đàn ông cũng ăn ý im lặng, trong lúc nhất thời, trong phòng không một tiếng động.

Tiếng gõ cửa đúng lúc vang lên, cốc cốc cốc như đang gõ từng tiếng vào lòng người.

————————————————————-

Tần Duật Văn đến sớm nhất. Cô dựa vào địa chỉ nhà Nhan Vị đưa, tìm thấy nhà của Giang Ấu Di.

Người trong nhà không vội mở cửa, đến lần gõ cửa thứ ba, hắn mới nhìn qua mắt mèo.

Người đứng ngoài mặt thường phục, dù trông khá trẻ nhưng không giống cỡ 17-18 tuổi.

Hắn mở hé cửa, cọc cằn hỏi: \”Nhóc là ai?\”

\”Chào anh, anh cho em hỏi dì Tiết có ở nhà không? Em tìm dì có chút việc.\” Cô mỉm cười, dịu dàng nói.

Hắn hơi buông cảnh giác nhưng vẫn mất kiên nhẫn bảo: \”Không có, hôm nay không có ở nhà, nhóc về đi.\”

Tần Duật Văn đương nhiên không đi, nàng nhìn vào trong, muốn biết nhân số của đối phương nên vẫn tươi cười hỏi: \”Vậy anh cho em vào lấy đồ được không?\”

\”Nhóc muốn lấy gì?\” Tên đàn ông nghe vậy cảnh giác.

\”Lần trước em cho Giang Ấu Di mượn USB, bên trong có tài liệu quan trọng em đang cần. Anh cho em vào tìm nha.\” Tần Duật Văn chân thành nói.

Giọng nàng nhẹ nhàng, đôi mắt chân thành khiến người ta lơ là cảnh giác.

Nhưng Tiết Ngọc còn đang trong phòng khách, hắn tuyệt đối không thể cho nàng vào. Hắn tức giận mắng: \”Bảo nhóc đi thì nhóc đi đi, nói nhiều vậy làm gì!\”

Nói rồi, hắn đóng sầm cửa lại.

Tần Duật Văn đứng cửa vài giây, vờ muốn gõ cửa rồi lại do dự rời đi.

Tên đàn ông xuyên qua mắt mèo thấy nàng rời đi, mới quay đầu nói với người trong phòng: \”Nãy có con nhỏ nói muốn đến lấy đồ.\”

————————————————————-

Nhan Vị và Giang Ấu Di đến nhà nàng thì thấy Tần Duật Văn đứng ở góc khuất vẫy tay với cả hai.

\”Chị Tần.\” Nhan Vị đưa Giang Ấu Di đến chỗ nàng, nghe nàng nói: \”Trong nhà nhiều người nhưng dì Tiết hiện không sao. Chúng gọi bọn em đến mục đích là uy hiếp dì Tiết giao bằng chứng. Hiện chưa có bằng chứng trong tay, chúng không dám làm gì dì ấy.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.