[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên – Chương 112: "Mình thích cậu" – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên - Chương 112: "Mình thích cậu"

Giang Ấu Di nghe thấy bèn đỏ mặt, táo chỉ là táo, còn táo nude là sao?

Sao lại so sánh táo với cậu ta?

\”Bây giờ cậu không nhìn mình, có phải cậu hết thích mình rồi không? Có phải cậu thích táo nude hơn không? Cậu đúng là kẻ thay lòng đổi dạ!\” Nhan Vị bắt đầu nhập vai. Dù sao trong phòng không có ai, cô có thể thả hồ diễn.

Trải qua nhiều chuyện, lời hứa với bạn tiểu Giang ở đầu năm học chỉ còn trên danh nghĩa.

\”Quả nhiên mình bị phá tướng là cậu không thích mình!\” Nhan Vị rấm rức khóc như chịu nỗi oan ức lớn. Cô không ngờ hôm nay mình như bị minh tinh nhập, diễn suất không khác bà chị mình là mấy.

Đôi mắt cô cố nặn nước mắt, lên án: \”Cuối cùng cậu cũng chỉ thích sắc đẹp của mình!\”

Giang Ấu Di hết đỏ mặt, nàng bất đắc dĩ giải thích: \”Mình không có.\”

\”Vậy giờ cậu nói cậu thích mình đi.\” Nhan Vị lấn lướt, kiêu ngạo yêu cầu.

Giang Ấu Di mím môi nhìn cô. Tuy nàng không nói nhưng nét mặt ngại ngùng của nàng không ngừng lên án hành vi vô lý của Nhan Vị.

\”Cậu nói mau đi.\” Nhan Vị nũng nịu nói: \”Bác sĩ Chu sắp đến rồi, cậu mau dỗ mình đi.\”

Cô nàng đỏ mặt thẹn thùng, cúi đầu trốn tránh.

Nhan Vị quan sát thấy nàng không muốn nói, cô chỉ đành tiếc nuối bỏ cuộc.

Khi cô không cam tâm và tự ti với vết sẹo trên mặt, giọng Giang Ấu Di thều thào hòa vào tiếng mở cửa như cánh chim bay vào tai cô: \”Mình thích cậu.\”

Nói xong, nàng bổ sung: \”Mình nói thật, không phải nói ngọt đâu.\”

Tim Nhan Vị loạn nhịp.

Bạn tiểu Giang luôn khiến trái tim cô xao xuyến.

Người mở cửa không chỉ có bác sĩ Chu, còn có cả Tiết Ngọc được lấy lời khai trở về, và Nhan Sơ đứng sau họ. Bầu không khí vừa ái muội đã chớp mắt biến mất theo tiếng bước chân của ba người.

Gương mặt trắng toát của Nhan Vị hơi hồng nhưng đã bị cô che dấu. Bác sĩ Chu và Tiết Ngọc không chú ý, chỉ có chị Nhan cười gian nhìn em gái.

\”Đinh cắm xương của con chỉ bị lỏng, may mắn không bị trật vị trí. Khoảng thời gian này, con cứ ngoan ngoãn ở đây, đừng cử động tay trái.\”

Bác sĩ Chu oán giận bảo: \”Con nghỉ thêm một tháng sẽ khỏe. Bác mong mọi người nhanh khỏe lại để trả giường cho bệnh viện. Còn rất nhiều bệnh nhân không có phòng nghỉ, mọi người muốn đóng tiền viện phí thay cho tiền thuê nhà luôn à?\”

Nhan Vị xấu hổ cúi đầu. Trong số ba người, cô là khách trọ ở lâu nhất của bệnh viện.

Cô trộm nhìn Giang Ấu Di.

Giang Ấu Di cũng ngại ngùng, không dám nhìn cô. Nàng nghiêm mặt như đang nghiêm túc nghe bác sĩ Chu dặn.

Bác sĩ Chu dặn dò đến lúc có điều dưỡng mời ông đến khám phòng khác mới ngừng.

\”Sao hồi đó mình không biết bác sĩ Chu thích nói nhiều?\” Chờ ông ra ngoài, Nhan Vị thở dài, than: \”Ấu Di, cậu có thấy giọng bác ấy nói chuyện ban nãy y như thầy khối trưởng lúc lên lớp bọn mình?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.