[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên – Chương 100: Dòng nhật ký cuối cùng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên - Chương 100: Dòng nhật ký cuối cùng

\”Xin đừng đau buồn vì con, mong mẹ và cậu sẽ luôn hạnh phúc.\”

Dòng nhật ký cuối cùng khiến Nhan Vị ôm mặt khóc.

Tiết Ngọc tiều tụy ngồi đối diện, đau đớn gục vai.

Sắc mặt bà bơ phờ. Dù chỉ mới 40 nhưng tóc đã bạc nửa mái đầu.

Bệnh nặng vừa khỏi, bà lại chịu thêm cú sốc mới. Nếu không phải vì con gái đang nằm trên giường bệnh, có lẽ bà đã không còn ý chí sống.

Tối qua tựa như cơn ác mộng. Hiện tại nhớ lại, vẫn khiến người ta bàng hoàng.

———————————————————————–

Điều dưỡng Tô Từ thuê dựa theo yêu cầu của Nhan Vị đã không chăm cô ban đêm từ tuần trước. Hiện tại phòng bệnh chỉ có mình cô.

Khi Nhan Vị thấy tin nhắn của Giang Ấu Di, cảm giác bất ổn trào dâng.

Tim cô như thắt lại khiến cô khó thở. Mãi một lúc lâu, cô bình tĩnh ấn nút gọi y tá.

Vài phút sau, y tá trực ban đến. Nàng chưa hỏi thăm, cô đã nói: \”Điện thoại của em bị hư. Em xin chị cho em mượn điện thoại.\”

Y tá thấy cô khó chịu, vốn tính đề nghị kiểm tra sức khỏe cho cô trước nhưng đối diện với ánh mắt khẩn cầu của cô, nàng không đành lòng.

Nàng vội lấy điện thoại, đưa cho Nhan Vị, săn sóc hỏi: \”Em có muốn chị gọi thay em không?\”

Nhan Vị đồng ý. Bây giờ cô chỉ có một tay, vừa cử động đã đau nên chỉ đành nhờ chị y tá giúp đỡ.

Nhan Vị hít sâu, đọc số.

Điện thoại đợi một lúc mới bắt máy. Giọng Nhan Sơ khàn khàn từ cơn mộng đẹp truyền đến: \”Alo, ai vậy?\”

\”Là em. Chị ơi, chị đang ở nhà sao? Chị giúp em đi, em xin chị.\”

Nhan Vị nức nở khiến Nhan Sơ bừng tỉnh.

Cô nghe thấy tiếng xốc chăn, Nhan Sơ khuyên cô bình tĩnh, chị vừa mặc quần áo vừa hỏi: \”Sao vậy em? Em đừng gấp, có gì từ từ nói.\”

\”Bây giờ chị đến nhà Giang Ấu Di đi chị.\” Nhan Vị lên tiếng, \”Em mơ thấy ác mộng, mí mắt cứ giật mãi. Sau đó, cậu ấy còn gửi tin nhắn lạ cho em. Em sợ cậu ấy gặp chuyện.\”

Nhan Sơ nghe vậy khó hiểu. Giang Ấu Di và Tiết Ngọc vừa từ Thủ đô về. Sao có thể gặp chuyện, bây giờ lại là một giờ sáng, cô cảm thấy Nhan Vị chỉ đang quá đa nghi.

Nhan Vị đoán được ý cô, khàn giọng nói: \”Chị, em xin chị, chị tin em. Em chỉ muốn xác nhận.\”

Nhan Sơ thầm thở dài, đáp: \”Rồi, bọn chị đi xem. Em đừng lo, chờ lát nữa chị gọi lại.\”

Cô gác máy, bất đắc dĩ nhún vai. Nói với Tô Từ đã mặc xong quần áo: \”Mình đến nhà tiểu Giang thôi chị. Em cũng không biết tối rồi Vị Vị còn tính làm gì.\”

Tô Từ biết cô đang bực mình, vì cuộc gọi này đến quá đột ngột.

Nàng xoa đầu cô, hôn, khuyên giải: \”Vị Vị tin em nên đừng bực nữa. Có khi hai đứa nhỏ có cảm ứng đặc biệt. Nói không chừng tiểu Giang thực sự có chuyện.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.