[Bhtt] [Edit-Hoàn] Huyện Lệnh Không Phải Là Tra A Phụ Bạc – Thất Nguyệt Ngạn – 55: Giở trò gì đây? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Edit-Hoàn] Huyện Lệnh Không Phải Là Tra A Phụ Bạc – Thất Nguyệt Ngạn - 55: Giở trò gì đây?

Hoa Tứ nhìn thoáng qua trên mặt đất, lại nhìn Tống Bá Tuyết đang ngủ trên giường đất, liền trực tiếp bước tới giường.

Vừa thấy Hoa Tứ tiến tới giường, Tống Bá Tuyết suýt nữa kinh ngạc rơi cả cằm, trong mắt nữ nhân này, nàng thực sự là nam nhân sao?

\”Tống thiên hộ không cần giữ ý tứ.\” Hoa Tứ cười mỉm nói.

Nói rồi, nàng định ngồi xuống mép giường, nhưng bị Tống Bá Tuyết nhấc chân chặn lại: \”Ta thấy là Hoa Tứ tiểu thư ngươi không giữ được thì đúng hơn.\”

Trong lòng Tống Bá Tuyết âm thầm nhủ, sao nàng cảm thấy nữ nhân này không phải đến để làm chuyện nghiêm chỉnh, mà như muốn cùng nàng xảy ra chuyện gì đó.

Hoa Tứ thoáng dừng lại, thu hồi ý cười: \”Mặt đất lạnh quá, sáng mai mặt trời lên ta sợ rằng cũng không tỉnh lại được.\”

Trong cái trời đông tuyết trắng, gần biển thế này, các doanh trại đều dùng giường đất sưởi ấm, làm sao mà chịu nổi nếu phải ngủ trên nền đất.

Thế nhưng để nàng ngủ dưới đất, cái này Tống Bá Tuyết thực sự chẳng chút thương hoa tiếc ngọc.

Tống Bá Tuyết không đổi sắc, nhìn lướt qua mặt đất: \”Ngươi có thể dời bếp lò gần hơn, Hoa Tứ tiểu thư ở quân doanh nhiều năm như vậy, chút khổ này hẳn là đã quen chịu đựng rồi.\”

Ánh mắt Hoa Tứ tối sầm lại, nàng nghiêng người muốn trèo lên giường.

Tống Bá Tuyết liền nhấc chân đá mạnh, động tác nhanh gọn dứt khoát.

Hoa Tứ nhất thời không kịp đề phòng, bị đá văng ngã nhào xuống đất.

\”Tống Bá Tuyết, ngươi dám đá ta.\”

\”Lên lại thử xem, ta không ngại đánh ngươi bất tỉnh.\” Tống Bá Tuyết lạnh lùng nói, nàng không có thói quen ngủ chung giường với nữ nhân khác, đặc biệt là với Hoa Tứ – một người lòng dạ khó lường, càng không có chút lòng thương hại.

Hoặc có thể nói, nàng từ trước đến nay đều là kẻ chơi tàn nhẫn, chỉ là khi ở cạnh Giang Phạn Âm mới thu liễm đôi chút.

Còn trước mặt người khác thì sao?

Tống Bá Tuyết cảm thấy chẳng cần phải thu liễm, tránh để có người được đằng chân lân đằng đầu.

Hoa Tứ đứng lên, ánh mắt tối sầm: \”Được lắm, ngươi giỏi lắm.\”

Cái này Tống Bá Tuyết quả thật không biết điều, lại dám đá nàng thật.

Hoa Tứ nhìn chằm chằm Tống Bá Tuyết, trong lòng tính toán, có lẽ nàng cũng không phải là đối thủ của Tống Bá Tuyết, nên liền không nói thêm gì nữa, xoay người kéo chăn trên mặt đất.

Tống Bá Tuyết thấy vậy, lạnh nhạt nói: \”Trước tiên tắt đèn đi.\”

Hoa Tứ nén giận nhìn nàng một cái, cái tên quan khốn khiếp này, coi nàng như hầu gái để sai bảo sao?

Nhưng nghĩ đến kế hoạch của mình, nàng đành nắm chặt tay, đứng dậy đi tắt đèn.

Đèn vừa tắt, Tống Bá Tuyết không dấu vết mà nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng thở dài, một ngày dài không ngừng nghỉ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.