Giang Thu Ngư híp mắt lại, lặng lẽ quan sát Lâm Kinh Vi hồi lâu, nàng dường như từ vẻ mặt không chút biểu cảm nào của người kia nhìn ra sự chột dạ.
Giang Thu Ngư mân mê đôi tai hồ ly trong tay, cuối cùng vẫn quyết định thử đeo một chút.
Mái tóc dài của nàng xõa tung sau lưng, hai chiếc tai hồ ly kia phảng phất mọc ra từ đỉnh đầu, làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng. Giang Thu Ngư tự mình không nhìn thấy, nhưng Lâm Kinh Vi lại thu trọn cảnh này vào đáy mắt.
Giang Thu Ngư chỉ cảm thấy ánh mắt Lâm Kinh Vi trong khoảnh khắc trở nên sâu thẳm u tối hơn nhiều, nàng có một loại ảo giác bị dã thú nhìn chằm chằm, không khỏi có chút không tự nhiên kéo kéo đôi tai trên đỉnh đầu, \”Em chưa từng đeo thứ này bao giờ…\”
Đáng lẽ nàng không nên vì trêu đùa Lâm Kinh Vi mà hy sinh bản thân, đôi tai hồ ly này nếu đeo trên đầu Lâm Kinh Vi chẳng phải tốt hơn sao?
Nhưng bây giờ nói gì cũng muộn, Giang Thu Ngư tránh ánh mắt của Lâm Kinh Vi, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt đối phương nóng bỏng triền miên, thẳng tắp rơi trên người nàng.
Lâm Kinh Vi hẳn là không đến nỗi không chịu được kích thích như vậy, chỉ một đôi tai hồ ly liền khiến nàng lộ nguyên hình chứ?
Giang Thu Ngư vừa định nói gì đó, đã thấy ngón tay Lâm Kinh Vi khẽ động, một làn khói đen quen thuộc trực tiếp bay về phía nàng, sau đó nàng cảm giác đôi tai trên đỉnh đầu mình bị thứ gì đó khảy nhẹ.
Giang Thu Ngư: !!
Nàng không nhịn được ngẩng đầu nhìn biểu cảm của Lâm Kinh Vi, lại thấy đối phương vẫn giữ vẻ nhẫn nại kiềm chế kia. Nếu không phải nàng biết làn khói đen kia giờ phút này vẫn đang quấy phá trên đỉnh đầu mình, Giang Thu Ngư đã thật sự tin Lâm Kinh Vi là một người biết kiềm chế.
Giả vờ như thật.
Giang Thu Ngư giật mạnh đôi tai trên đỉnh đầu xuống, cuối cùng còn cố gắng giải thích: \”Đeo vào hơi đau một chút, không thoải mái lắm.\”
Nàng cho rằng Lâm Kinh Vi sẽ ngăn cản mình, kết quả người kia không nói gì, chỉ nhìn nàng thật sâu một cái, cái nhìn ấy dường như mang một ý nghĩa khác.
Giang Thu Ngư chợt nảy sinh vài phần dự cảm chẳng lành, Lâm Kinh Vi chẳng lẽ lại nảy ra ý đồ xấu gì sao?
Trong lòng nàng vừa chờ mong vừa lo lắng lẫn lộn, ban đêm ngủ không được ngon giấc, cũng không phải gặp ác mộng, ngược lại, giấc mơ này hết sức táo bạo, táo bạo đến mức có chút bất thường.
Địa điểm là trên ghế sofa phòng khách, Giang Thu Ngư mở mắt ra liền thấy Lâm Kinh Vi mặc bộ đồ hầu gái nàng mua, quỳ gối trên thảm, hai tay nâng tay trái của nàng, nhẹ nhàng xoa bóp cổ tay cho nàng.
Thấy Giang Thu Ngư tỉnh, khóe môi Lâm Kinh Vi khẽ cong lên, \”A Ngư, nàng ngủ thế nào?\”
Giang Thu Ngư vô thức đưa tay xoa xoa thái dương, \”Tạm được.\”
Vài giây sau, nàng bỗng nhiên ý thức được có gì đó không đúng, khi nàng vừa nói, đỉnh đầu nàng dường như có vật gì đang động đậy.