[Bhtt] [Edit-Hoàn] Chết Trốn Về Sau, Nữ Chủ Vì Ta Nhập Ma – Nhân Gian Điềm Chanh – Chương 146: Phiên ngoại – Hiện đại thiên – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Edit-Hoàn] Chết Trốn Về Sau, Nữ Chủ Vì Ta Nhập Ma – Nhân Gian Điềm Chanh - Chương 146: Phiên ngoại - Hiện đại thiên

Mùa đông năm nay ở thành phố S đặc biệt lạnh, những hạt mưa băng giá thấm vào không khí khiến trời đất ẩm ướt lạ thường, tiếng mưa tí tách gõ trên lá cây, giữa không gian vang vọng ồn ào. 

Bầu trời xa xăm u ám đen kịt, tựa như một cái miệng rộng của loài thú ăn thịt người. 

Tài xế đợi ở cổng trường hơn nửa tiếng, mới rốt cục trông thấy một bóng dáng trắng như tuyết xuất hiện trước mắt, hắn vội vàng bung dù nghênh đón, \”Đại tiểu thư.\” 

Người tới có mái tóc dài đen nhánh, đuôi tóc hơi xoăn, mái tóc mỏng rẽ ngôi giữa, lộ ra vầng trán sáng bóng, làn da nàng rất trắng, tựa như một khối mỹ ngọc, không thấy một chút tì vết. 

Đôi mắt đen láy sâu thẳm không thấy ánh sáng, đuôi mắt có một nốt ruồi lệ nhỏ xíu, càng tăng thêm vẻ động lòng người cho gương mặt này. 

Giang gia đại tiểu thư, người thừa kế xứng đáng của Giang thị, không chỉ có gia thế ưu việt, dung mạo tuyệt sắc, mà còn là người không ai dám phản bác. 

Tài xế thầm cảm thán trong lòng, mặc dù vị đại tiểu thư này gần đây tính tình có chút cổ quái, nhưng người theo đuổi nàng vẫn nhiều vô số kể, chỉ là vì có Trữ Lam ở đây, người ngoài không dám biểu hiện quá rõ ràng thôi. 

Nhắc đến Trữ Lam, lại là một sự tồn tại khiến người ngoài ao ước ghen tị. 

Nàng không chỉ là người thừa kế của Trữ gia, mà còn là vị hôn thê của Giang Thu Ngư, hai người từ nhỏ đã định hôn ước, là thanh mai trúc mã đường đường chính chính, bao nhiêu năm qua, Trữ Lam vẫn luôn coi Giang Thu Ngư là vợ mình mà đối đãi. 

Ai dám cùng nàng tranh giành người đâu? Tài xế nghĩ như vậy, không khỏi vụng trộm liếc nhìn đại tiểu thư nhà mình, bất ngờ chạm phải ánh mắt của nàng, không hiểu sao, hắn đột nhiên trong lòng thắt lại, một cảm giác nguy cơ nồng nặc dâng lên. 

Tài xế lập tức toát mồ hôi lạnh khắp người, chờ hắn nghiêm túc nhìn sang, lại phát hiện đại tiểu thư vẫn là bộ dáng kiêu ngạo ưu nhã kia, hàng mi rũ xuống che đi một vùng bóng tối nhỏ, trông có vẻ vô cùng vô tội. 

Tài xế thở phào một tiếng, vừa rồi hắn khẳng định là mình nhìn lầm rồi, sao hắn lại cảm thấy đại tiểu thư rất nguy hiểm chứ? 

Tài xế làm việc ở Giang gia nhiều năm, quan hệ với Giang Thu Ngư, viên minh châu trên lòng bàn tay của Giang gia, coi như không tệ, hắn mở cửa xe cho Giang Thu Ngư, sau khi người ngồi vào trong, mới cẩn thận đóng cửa xe, rồi lại ngồi vào ghế lái. 

Chiếc xe chậm rãi khởi động, hạt mưa gõ vào kính xe, để lại những vệt ướt loang lổ, Giang Thu Ngư liếc nhìn cảnh mưa ngoài cửa sổ, rồi rất nhanh thu tầm mắt lại, tiếp tục chậm rãi dùng khăn tay lau những giọt nước trên tay mình. 

Tài xế vừa lái xe, vừa thuận miệng hỏi: \”Đại tiểu thư tan học muộn hơn nửa tiếng.\” 

Giang Thu Ngư: \”Ừ.\” 

Giọng điệu nàng rất bình tĩnh, \”Có chút việc.\” 

Tài xế không hỏi là chuyện gì, với quan hệ của hắn và Giang Thu Ngư, có thể hỏi một câu như vậy đã là tốt rồi. 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.