Cô ôm lấy ánh dương của bản thân
*
Bầu không khí lắng đọng trong vài giây.
Khương Chiếu Tuyết chưa bao giờ ngẩng đầu, ánh mắt nàng chỉ rơi vào đôi tay đang nắm lấy nhau của cả hai, hỏi:\” Muốn rửa mặt không? Em đi lấy nước cho chị.\”
Sầm Lộ Bạch nói:\” Không cần.\”
Sợ nàng sẽ đột ngột đứng dậy rồi bỏ tay ra. Cô nắm lấy tay nàng chặt hơn, khến kim tiêm trong người rỉ máu.
Khương Chiếu Tuyết căng thẳng, nhanh chóng dùng tay còn lại mở ngón tay cô ra, khiến cô thả lỏng:\” Chị làm gì vậy?\”
Cuối cùng nàng cũng ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt đầy xót xa, ngấn lệ.
Sầm Lộ Bạch bị mắng, nhưng cũng không giận, mà chỉ cười nhẹ.
\”Mông Mông.\” Cô khẽ gọi, mang theo chút hoài niệm và an ủi.
Khương Chiếu Tuyết nhìn gương mặt tái nhợt của cô, cuối cùng cũng không thể cầm lòng, để mặc nước mắt rơi rớt.
\”Chị đáng ghét thật đấy.\” Nàng không kìm được tiếng nức nở, cúi thấp người xuống, nhào vào lòng Sầm Lộ Bạch, tủi thân như một đứa trẻ.
Trái tim của Sầm Lộ Bạch bỗng trở nên mềm mại và đau đớn.
\”Tôi xin lỗi.\” Cô ôm chặt nàng, đau đớn xin lỗi.
Khương Chiếu Tuyết nức nở trong vòng tay cô.
\”Chị có biết em đã lo lắng, sợ hãi như thế nào, và đã đợi chị bao lâu không?\” Nàng trách móc với tiếng khóc nức nở, như muốn khóc cho dáng vẻ giả vờ tươi cười trước mặt Dung Trĩ và Sầm Dao suốt những ngày qua, cố tỏ ra kiên cường.
Cõi lòng Sầm Lộ Bạch ướt át. Cô cố nén cơn đau tại cơ lưng lại, cúi người xuống, hôn lên môi nàng và dỗ dành:\” Xin lỗi, Mông Mông, tôi sai rồi, đừng khóc.\”
Giọng nói của cô dần trở nên khàn khàn, tiếng nức nở của Khương Chiếu Tuyết cũng thôi không còn nữa.
Nàng chậm rãi ngồi dậy, mắt và mũi đỏ ửng, nhìn vào Sầm Lộ Bạch, hùng hổ nói:\” Sau này chị không được phép lấy mạng sống của mình ra để đánh cược nữa, em không cho phép.\”
Đây là lần đầu tiên Sầm Lộ Bạch nhìn thấy nàng dữ tợn như vậy.
Rất đáng yêu.
Cô cong môi, hứa hẹn:\” Ừ, sẽ không.\”
Đôi mắt trong như nước.
Khương Chiếu Tuyết cắn môi, vừa muốn khóc vừa muốn cười, vừa muốn mắng cô nhưng lại không nỡ. Cuối cùng, nàng chỉ hít hít mũi, dứt khoát bò vào lòng cô, áp lên bụng cô, cảm nhận nhiệt độ cơ thể của người thật sự mang đến cho bản thân cảm giác an toàn nhất.
\”Còn đau không?\” Nàng khẽ hỏi.
Sầm Lộ Bạch dỗ dành:\” Không đau.\”
\”Em thì sao? Đầu bị sao thế? Có đau không?\”