[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 95: Cố tổng thể thiếp – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 95: Cố tổng thể thiếp

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

Trần Kiết Nhiên nhìn thanh một phút.

Không giống, không giống một chút nào.

Cho dù Trần Kiết Nhiên cố gắng nhớ lại dáng vẻ năm nàng mười tám tuổi, cũng không tìm ra nửa điểm giống Chu Tiểu Vũ.

Từ cái cách Chu Tiểu Vũ nhiệt tình đón tiếp Cố Quỳnh, có thể thấy được, trong mắt nàng có loại tự tin như ánh mặt trời, đây là năng lực mà Trần Kiết Nhiên nỗ lực nhiều năm vẫn không cách nào học được.

Chỉ dựa vào điểm này, Chu Tiểu Vũ đã ném Trần Kiết Nhiên văng xa ngàn cây số.

Thậm chí Trần Kiết Nhiên nghi ngờ có phải mắt Cố Quỳnh mù rồi hay không, bằng không làm sao có thể kết luận nàng và nữ sinh năng động này giống nhau?

\”Cố tổng, vị tỷ tỷ này là ai a?\” Chu Tiểu Vũ như phát hiện địch ý trong mắt Trần Kiết Nhiên, hai tay nắm trước ngực, sợ hãi lùi về sau nửa bước.

\”Cô ấy…\” Cố Quỳnh vừa mở miệng, Trần Kiết Nhiên đã tiếp lời, khẽ mỉm cười, nói: \”Xin chào, chị là Trần Kiết Nhiên.\”

\”Chào…Chào chị…\” Chu Tiểu Vũ hơi sốt sắng, nụ cười thoáng co giật: \”Hoan nghênh chị đến Tây Sơn, chị Trần.\”

Trần An An ngồi ở vị trí ghế phụ cũng không cao hứng, nhìn Chu Tiểu Vũ: \”Này, dì tới đón người hay là tới điều tra? Không giúp mở cửa thì đừng đứng đó chắn đường người khác có được không? Muốn bị khiển trách sao?\”

\”An An!\” Trần Kiết Nhiên quát lớn, nhìn Chu Tiểu Vũ cười cười: \”Thật xin lỗi.\”

\”Không không, người nên nói xin lỗi là em, thật xin lỗi! Em…Em không nghĩ có thể gặp Cố tổng ở đây, nhất thời cao hứng lơ là công việc, em…Mời vào trong, em sẽ giúp các chị mang hành lý.\”

Chu Tiểu Vũ đi tới mở cửa xe cho Trần An An, Cố Quỳnh mở cốp xe, muốn giúp nàng chuyển hành lý.

Chu Tiểu Vũ thân hình nhỏ bé, gió vừa thổi liền muốn bay, một mình nàng không cách nào gánh được ba cái vali, chỉ một cái mà đi hai bước đã lảo đảo một hồi, may mà kịp thời đứng vững, bằng không ngã đập mặt vào bậc thang, hậu quả khó mà lường được.

Ngay cả Trần Kiết Nhiên nhìn thấy cũng kinh hồn bạt vía, nhanh chân đi tới giúp Chu Tiểu Vũ, cùng nàng để cái vali ngay ngắn trên mặt đất.

Chu Tiểu Vũ thở hổn hển, nói với nàng lời cảm ơn.

Trần Kiết Nhiên không đành lòng, nói: \”Em đi làm những việc khác đi, những thứ này tự chị mang vào là được.\”

\”Đừng! Van cầu chị, để em tự làm đi, em…Em…\” Chu Tiểu Vũ có nỗi niềm khó nói, mặt mày đỏ như muốn khóc, ấp a ấp úng thật lâu, mới nhỏ giọng cầu xin, chỉ đủ để hai người nghe thấy: \”Em còn phải dựa vào công việc này để kiếm tiền học phí và sinh hoạt phí sang năm…\”

Trần Kiết Nhiên lập tức choáng váng, trong lòng đau xót, lại nhìn Chu Tiểu Vũ, sinh ra cảm giác đồng bệnh tương liên.

Cố Quỳnh đánh mắt ra hiệu, vệ sĩ nhấc hai cái rương hành lý còn lại lên, kể cả cái vali trong tay Chu Tiểu Vũ, một mình hắn vác trên vai, dễ dàng bước vào khách sạn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.