[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 91: Trên người cô có mùi nước hoa của cô ta – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 91: Trên người cô có mùi nước hoa của cô ta

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

Chu Tiểu Vũ sợ hãi không thôi, ngơ ngác mà nhìn kỹ Cố Quỳnh, không biết vì sao cô lại đột nhiên xuất hiện.

Cố Quỳnh dẫn nàng ra ngoài, tìm phòng nghỉ, đỡ nàng ngồi xuống, tự mình rót cho nàng một ly nước, đủ ấm, không lạnh cũng không nóng, muốn động viên Chu Tiểu Vũ lấy lại bình tĩnh.

Chu Tiểu Vũ nâng ly nước, hai tay vẫn mất khống chế run lập cập, uống một ngụm nước lớn, từ từ hoàn hồn, nhìn về phía nữ nhân ngồi đằng xa.

Cố Quỳnh cũng nhìn nàng, thậm chí có chút thất thần.

Chu Tiểu Vũ luôn có khả năng kéo Cố quỳnh về thời niên thiếu, Cố Quỳnh thầm nghĩ, nếu như nàng thật sự là Trần Kiết Nhiên năm đó, thì tốt biết bao, không huỷ dung, không tàn tật, cũng không có cực khổ của sau đó, Cố Quỳnh sẽ gặp lại nàng ở trường đại học, Trần Kiết Nhiên thoát khỏi sự kìm kẹp của gia đình, hai người gương vỡ lại lành, Trần Kiết Nhiên vẫn là Trần Kiết Nhiên năm đó.

Nói không hoài niệm là giả, Cố Quỳnh có bao nhiêu đau lòng với Trần Kiết Nhiên hiện tại, thì có bấy nhiêu hoài niệm với một Trần Kiết Nhiên thời niên thiếu.

\”Cảm…Cảm ơn chị.\” Một câu nói của Chu Tiểu Vũ, kéo Cố Quỳnh rời khỏi tâm tư.

Ánh mắt Cố Quỳnh đột nhiên thanh minh, vì bản thân xuất thần mà âm thầm hoảng sợ, dù vậy cũng không biểu lộ ra mặt, vẫn cười nói không có gì, lại hỏi Chu Tiểu Vũ cuối học kỳ sao không ở trường ôn tập, chạy đến đây.

\”Làm công, tích góp học phí năm sau.\”

Lúc này Cố Quỳnh mới để ý, trên người Chu Tiểu Vũ xác thực là đồng phục nhân viên.

Cố Quỳnh hỏi nàng: \”Lúc nãy xảy ra chuyện gì?\”

Khoé môi Chu Tiểu Vũ buông xuống, trong mắt mờ mịt: \”Em không trộm di động của các nàng, nhưng các nàng một mực cho là em trộm.\”

Cố Quỳnh không lên tiếng.

Chu Tiểu Vũ cho rằng Cố Quỳnh cũng không tin mình, cật lực giải thích: \”Cố tỷ tỷ, chị hãy tin em, em thật sự không có trộm! Em…Tuy em nghèo, nhưng cũng biết hai chữ tự trọng viết thế nào, em có tay có chân, có thể tự mình kiếm tiền, tại sao lại muốn trộm đồ của người khác? Không phải đồ vật của mình, đưa cho em em cũng không lấy!\”

Mí mắt Cố Quỳnh giật giật.

Lời nói tương tự, lúc trước là câu cửa miệng của Trần Kiết Nhiên.

\”Chị biết em không phải loại người này, đừng vội, từ từ nói.\” Cố Quỳnh động viên nàng, không biết bản thân xích lại gần hơn một chút.

Chú Tiểu Vũ rưng rưng, cúi đầu lau nước mắt, đột nhiên bụng sôi ùng ục, trong phòng không một tiếng động, hai người sững sờ.

Mặt Chu Tiểu Vũ đỏ chót, lúng túng đến không dám nhìn mặt Cố Quỳnh.

Cố Quỳnh không nhịn được cười: \”Đã ăn tối chưa?\”

\”Chiều hôm nay có tiết học, sau đó đến giờ làm, chưa kịp ăn.\”

Cố Quỳnh nín cười, nhấc điện thoại lên, gọi nhà hàng đưa đồ ăn tới.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.