[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 90: Độc nhất vô nhị – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 90: Độc nhất vô nhị

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

\”Bình thường không phải đều là tài xế lái xe tới đây sao? Hôm nay sao cậu lại đến đây một mình? Tài xế đâu?\” Trần Kiết Nhiên nhìn quanh mấy lần, không thấy có ai đi theo Cố Quỳnh, rất kỳ quái.

Cố Quỳnh hơi thay đổi sắc mặt, không tự nhiên nói: \”Phía trước xảy ra chút chuyện, mình để hắn ở lại xử lý.\”

\”Chuyện gì?\”

\”Đụng phải nữ sinh.\”

Ánh mắt Trần Kiết Nhiên kinh biến: \”Đụng người? Vậy sao cậu lại bỏ bọn họ chạy đến đây? Có bị thương không? Có nghiêm trọng không?\”

Gây tai nạn rồi bỏ chạy là tội lớn, vì tham dự lễ tốt nghiệp của nàng mà mang tội thật sự không được, Trần Kiết Nhiên ảo não: \”Sớm biết như vậy mình đã không gọi cậu, cậu ở lại xem tình hình thế nào không tốt sao? Cũng không đến nỗi gây chuyện rồi bỏ đi.\”

\”Đừng lo, không sao.\” Cố Quỳnh thấy Trần Kiết Nhiên căng thẳng như vậy, biết nàng lo lắng cho mình, đầu lưỡi điểm ngọt, nói: \”Tài xế đi rất chậm, không làm người bị thương, chỉ bị hỏng quần áo mà thôi.\”

Đại não Trần Kiết Nhiên kéo hồi ức trước cổng trường học, cũng là tai nạn xe, nàng bị xe Cố Quỳnh đụng phải, sau đó ném vài tờ tiền liền đi.

Qua nhiều năm như vậy, Cố Quỳnh vẫn không thay đổi.

Trần Kiết Nhiên cười, oán giận hỏi: \”Sao lại đụng phải người ta a? Lúc trước đụng phải mình thì thôi, bây giờ còn đụng người khác.\”

Người nói vô tâm người nghe có ý, câu nói này khiến ánh mắt Cố Quỳnh ngưng đọng. Bên trong vui vẻ có mấy phần do dự, tựa hồ đang lo lắng cái gì.

Trần Kiết Nhiên nhìn ra Cố Quỳnh có tâm sự, cho rằng cô vì chuyện này mà hổ thẹn, chỉ cảm thấy bản thân cũng có phần quá đáng, bất ngờ trách cứ Cố Quỳnh, nào có thể biết trước chuyện không hay xảy ra?

\”Cũng may người ta không sao, Cố tổng như cậu đương nhiên sẽ không xử bạc với nàng.\”

Điều Cố Quỳnh băn khoăn không phải chuyện này.

Chỉ là va chạm nhỏ, không cần để trong lòng. Cái Cố Quỳnh nghĩ là, nữ sinh kia rất giống Trần Kiết Nhiên.

Sâu trong nội tâm có âm thanh cho cô biết, chuyện này tốt nhất không nên nói với Trần Kiết Nhiên, Trần Kiết Nhiên là nữ nhân thận trọng mẫn cảm, nói với nàng, khó tránh khỏi suy nghĩ lung tung.

Nhưng Cố Quỳnh từng thề, sau này vĩnh viễn sẽ không bao giờ lừa nàng, bây giờ không nói, sau này để Trần Kiết Nhiên phát hiện thì phải làm sao?

Suy đi nghĩ lại, quyết định nói thẳng.

\”A Nhiên, mình…Mình có chuyện muốn nói với cậu, cậu nghe vui vẻ thôi, nếu như cậu có gì lo lắng, thì trực tiếp hỏi mình, hứa với mình, tuyệt đối đừng giấu ở trong lòng suy nghĩ lung tung, được không?\”

\”Chuyện gì mà nghiêm túc vậy?\” Trần Kiết Nhiên có chút chột dạ, miệng cười nhưng lòng không dễ chịu.

\”Người hôm nay mình đụng phải, cô ấy…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.