BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Trần Kiết Nhiên gọi điện thoại xong, từ cầu thang thoát hiểm đi ra, vừa vặn va vào ngực Cố Quỳnh, không phòng bị bị Cố Quỳnh ôm chặt, lại bị hôn trộm sau gáy.
Trần Kiết Nhiên nhìn quanh, không thấy bóng giáng vệ sĩ và trợ lý, nàng đang muốn biết kết quả kiểm tra của Ngải Lan thế nào, lại bị Cố Quỳnh giữ lấy hông, nói: \”Về thôi.\”
\”Không chờ Ngải Lan?\”
\”Cô ta đi rồi, kiểm tra một hồi không có làm sao, hẳn là muốn ăn vạ.\”
Bình thường Ngải Lan nhìn không giống người không có tiền, làm sao ăn vạ, nói là Cố Quỳnh coi trọng Ngải Lan bảo cô về trước cũng là chuyện có thể.
\”Cậu…Cậu không cùng cô ấy…\” Trần Kiết Nhiên có khúc mắc, muốn xác nhận, nghe Cố Quỳnh cấp tốc nhận tội: \”Một lỗi sai mình sẽ phạm hai lần sao? Mình đứng cách xa cô ta mấy mét đây! Căn bản không đứng gần, không tin chờ một lúc cậu hỏi trợ lý của mình, để hắn làm chứng!\”
\”Mình cũng không nói gì, đừng gấp.\” Trần Kiết Nhiên không nhịn được cười, giơ tay thay Cố Quỳnh lau một giọt mồ hôi nhỏ sau gáy.
Cố Quỳnh thuận thế hôn lên ngón út Trần Kiết Nhiên, tựa cười mà không cười lý sự: \”Mình sợ cậu không tin mình.\”
Ngón tay nhỏ vì chiếc hôn mà nóng ran, Trần Kiết Nhiên run lên, cúi đầu, hạ thấp mi mắp, muốn thu tay về, bị Cố Quỳnh vững vàng nắm lấy, thuận thế trượt xuống cổ tay, lùi bước vào bên trong góc cầu thang, vừa vặn dưới ánh đèn vàng.
Vóc người Cố Quỳnh cao hơn nàng, so với vóc người thấp bé thì càng nở nang, cái bóng đổ từ đỉnh đầu Trần Kiết Nhiên xuống, hoàn toàn phủ nàng trong bóng tối.
Trần Kiết Nhiên giương mắt, có chút phản quang, chỉ có thể nhìn rõ một vòng ánh sáng mông lung, khuôn mặt ẩn trong bóng tối không khó để nhận biết, đôi con ngươi sâu đến câu hồn nhiếp phách, sóng mắt lưu chuyển ôm lấy Trần Kiết Nhiên, Trần Kiết Nhiên nắm chặt ngón tay, ngực khiêu thình thịch.
\”A Nhiên, lần này biểu hiện của mình thế nào?\” Cố Quỳnh nhỏ giọng hỏi.
Giọng cười tủm tỉm, sóng nước lan tràn, lòng Trần Kiết Nhiên không yên tĩnh, nói: \”Còn…Vẫn được…\” Giật mình không biết từ lúc nào, âm thanh của chính nàng cũng mang theo ám muội.
\”Chỉ cũng được?\” Cố Quỳnh có chút thất vọng, cũng lên tình thần rất nhanh: \”Xem ra mình còn phải cố gắng nhiều hơn nữa mới được.\”
Cố Quỳnh cúi đầu, chậm rãi tiến gần vành tai Trần Kiết Nhiên, lại hỏi: \”A Nhiên, cậu có tin mình không?\”
Hô hấp nóng bỏng, Trần Kiết Nhiên không nói ra lời, chỉ gật đầu lung tung hai cái, sốt sắng nuốt một ngụm nước bọt, ừ một tiếng, lúc này còn ách hơn ban nãy.
Cố Quỳnh mĩm môi khẽ cười: \”Vậy thì tốt.\”
\”A Nhiên, mình sẽ bồi đắp niềm tin nơi cậu từng chút một, lần này, mình sẽ không làm cậu thất vọng.\”
Nháy mắt, trong lòng Trần Kiết Nhiên lại sản sinh ra một loại trăm phần trăm tín nhiệm ỷ lại thời niên thiếu.
Tuỳ rằng chỉ có một giây, nhưng tư vị trong một giây này quá tốt, để trên đường về nàng vẫn không quên được dư vị.