BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Cố Quỳnh có tất cả ác liệt, mùi thơm mát lạnh thanh nhã trên người lúc nào cũng dễ ngửi, môi lại mềm mại, thấm ướt xúc cảm, Trần Kiết Nhiên không cách nào từ chối.
Mười tám tuổi rất thích Cố Quỳnh hôn môi, cô giữ chặt hông nàng, môi đè xuống, Trần Kiết Nhiên nóng đến hoà tan.
Mãi đến tận bây giờ vẫn không cách nào chống cự, hô hấp dồn dập, từ Cố Quỳnh bán cưỡng bức hôn đã biến thành hai người giao hoà.
Tách ra thì, trước mắt Trần Kiết Nhiên sương mù mông lung, có chút thất thần, thứ duy nhất phản chiếu trong con ngươi là cặp mắt thuỷ nhuận của Cố Quỳnh, gần như không thể suy nghĩ.
\”A Nhiên, cậu không muốn thấy mình thân thiết với người khác, đúng hay không?\”
Trán kề trán, tóc mai quấn vào tóc mai, Cố Quỳnh nhẹ giọng nghi vấn, rốt cuộc kéo quay về hiện thực, vài phút trước còn giận đến phát hoả, giờ khắc này hai tay quấn lấy cổ Cố Quỳnh khó rời, khí thế lúc nãy triệt để biến mất, nàng mím môi không muốn để ý đến cô, chỉ đẩy ngực cô, ra hiệu trở về chỗ ngồi lái xe đi.
Cố Quỳnh không hề lay động, chấp nhất truy hỏi: \”A Nhiên, cậu rất quan tâm đến mình, có đúng không?\”
Vốn là bị dồn vào thế yếu, lúc này thừa nhận, nói không chừng Cố Quỳnh càng đắc ý.
Quyết định phải cho Cố Quỳnh một điểm lưu tâm, hoảng sợ sâu trong nội tâm không nên biến mất dễ dàng như vậy, không muốn thừa nhận, tựa hồ một khi nói ra khỏi miệng, Cố Quỳnh lại muốn vênh váo.
Nàng không biết, nhìn qua giống như Cố Quỳnh chiếm thế chủ động, thật ra thì Cố Quỳnh bị nàng trói đến mức gắt gao, cô hỏi đến cường thế, nhưng kỳ thực trong lòng luôn bất an, chỉ lo đáp án là phủ định.
Thậm chí Cố Quỳnh hỏi đến lần thứ ba thì, âm điệu đều có chút run lên: \”A Nhiên, cậu còn yêu thích mình, đúng không?\”
Trần Kiết Nhiên muốn trả lời ai yêu thích cậu, đối mặt với một đôi mắt, câu chuyện nổi giận của nàng nghẹn ở cổ họng không thoát ra được, quay mặt đi hừ một tiếng, không nói lời nào, nhưng bàn tay siết càng chặt hơn.
\”A Nhiên, A Nhiên ngoan, xin cậu thương xót, nói với mình một câu đi.\” Cố Quỳnh áp chế cường thế, biến thành yếu thế sượt sượt bên người nàng cầu xin, rất giống thú cưng muốn chủ nhân xoa dịu, âm thanh hạ thấp, trở nên ai thán: \”A Nhiên, cậu nói với mình một câu, từ nay về sau chuyện gì mình đều nghe lời cậu, muốn mình giao mạng cho cậu cũng được.\”
\”Nói rất êm tai.\” Trần Kiết Nhiên lầm bầm: \”Tôi muốn mạng của cô làm gì? Cô còn phải giữ mạng để đi nắm tay con gái nhà người ta.\”
\”Mình chỉ muốn nắm tay cậu.\” Cố Quỳnh kéo tay Trần Kiết Nhiên nắm, áp lên một bên má: \”Vừa nãy mình lo lắng nữ nhân kia muốn thân cận cậu, bị khí váng đầu, nhưng lại không dám oán giận trước mặt, sợ để cậu mất mặt, mới muốn âm thầm giáo huấn cô ta.\”
Cố Quỳnh ảo não: \”Sớm biết trong lòng cậu không thoải mái, thì mình đã không nắm tay, mình nên trực tiếp đá cô ta một cước, sau đó ôm cậu chạy đi, để cô ta muốn đuổi theo cũng không kịp.\”