BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Bữa cơm không mấy ngon miệng, Trần Kiết Nhiên miễn cưỡng nhét một ít đồ ăn vào dạ dày, cố gắng thêm chút nữa cũng ăn không vô, nàng ngại ngùng nói với Cù Lập Tu là ăn no rồi.
Sau đó Cù Lập Tu nói gì Trần Kiết Nhiên đều không nhớ rõ, trong đầu chỉ nghĩ về Cố Quỳnh.
Trần Kiết Nhiên xưa nay mạnh mẽ hơn người, nàng tự cho bản thân luôn dựa vào nỗ lực của chính mình, cũng có thể cho Trần An An một ngôi nhà che nắng che mưa, nhưng thì ra vẫn luôn loanh quanh trong cái lồng sắt mà Cố Quỳnh xây dựng.
Chỉ có điều cạm bẫy này quá trần trụi, một lồng sắt được chế tạo bằng thép sáng bóng, người ngoài nhìn vào không cách nào phát hiện, vì thế dễ dàng rơi vào.
Tiếp theo người đặt cạm bẫy lại thăng cấp, biến cái lồng kim loại lạnh lẽo, trở thành cái lồng pha lê trong suốt, đặt nó dưới ánh mặt trời, có bóng cây có chim chóc, khi nhìn lại, không hề phát hiện đây là cạm bẫy, nhưng khi tiến vào sâu bên trong, đụng phải lớp kính pha lê, cảm giác đau đớn truyền đến, mới phát hiện tất cả hoa thơm, chim hót đều bị ngăn cách ở thế giới bên ngoài.
Cố Quỳnh ngồi ở quán cà phê đối diện, bỏ nhiều tâm tư vào công tác nguỵ trang, cố ý thay đổi kiểu tóc khác vói ngày thường, còn dùng tạp chí che khuất hơn nửa khuôn mặt, gác trên mũi một cặp kính mát, hoàn toàn che chắn ngũ quan, cô có thể xuyên qua tròng kính đen quan sát hai người thân mật, mà không sợ bị người khác phát hiện.
Trên bàn là một ly cà phê đen, lúc nhân viên bưng ra trông thế nào thì bây giờ vẫn như thế đó, nguội lạnh không còn nhiệt khí.
Cố Quỳnh một lòng cảnh giác Cù Lập Tu, chỉ lo nhân lúc Trần Kiết Nhiên không chú ý bị hắn chiếm tiện nghi, nơi nào còn tư tưởng uống cà phê a.
Cù Lập Tu không có hành vi gây rối, hắn hớn hở kể chuyện gì đó, sắc mặt Trần Kiết Nhiên đột nhiên khó coi.
Cũng không quá rõ ràng, chí ít Cù Lập Tu ngồi cách nàng một cái bàn vẫn không nhìn ra.
Bắp thịt trên mặt Trần Kiết Nhiên không còn quá thả lỏng, khoé miệng trong lúc lơ đãng đi xuống, lại miễn cưỡng treo lên ý cười, nhìn như vậy trong lòng Cố Quỳnh cũng không dễ chịu.
Trần Kiết Nhiên vì tâm tình của người khác mà miễn cưỡng chính mình, coi như cuộc đối thoại không thoải mái thì nàng cũng không biểu hiện ra, còn cố gắng cười cười, cố gắng để không rơi vào tình cảnh lúng túng. Tâm tình là không thể che giấu, hơi không chú ý, khoé miệng liền đổ xuống, hàng lông mày theo đó nhăn lại, không thể làm gì khác là tự vực dậy tinh thần.
Nàng cười như vậy, rơi vào trong mắt Cố Quỳnh, nhãn cầu cũng bắt đầu đâm nhói.
Mặc kệ biểu hiện của Cù Lập Tu thế nào, miễn là để Trần Kiết Nhiên không vui thì chính là không được. Cố Quỳnh thả cuốn tạp chí xuống, gọi phục vụ tính tiền, tháo kính râm bỏ vào túi áo, sải bước đẩy cánh cửa nhà hàng chay, ngó lơ khuôn mặt tươi cười nghênh đón của người phục vụ, trực tiếp đi tới chỗ Trần Kiết Nhiên đang ngồi, dừng lại.