BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Tầm mắt Trần Kiết Nhiên bị phiếu điểm che khuất, nàng không nhìn thấy Cù Lập Tu đi vào, nhưng Cố Quỳnh dư quang bắt được khảnh khắc rõ rõ ràng ràng, đuôi mắt câu tà, trao cho hắn cái nhìn cảnh cáo.
Đã sớm ngứa mắt với Cù Lập Tu, thời cao trung cũng thấy được quan hệ giữa hắn và Trần Kiết Nhiên không mấy thân thiết, bây giờ trở thành lão sư quay đầu lấy lòng nàng, người tinh tường vừa nhìn liền biết hắn có ý đồ gì, nhìn trúng Trần Kiết Nhiên ôn nhu lại thương người, là ứng cử viên phù hợp cho vị trí tức phụ.
Chỉ Trần Kiết Nhiên tự cho mình xấu khẳng định sẽ không ai để mắt, cực kỳ tự ti, mới có thể xem chuyện hắn lấy lòng thậm chí làm bạn là bình thường, không mảy may suy nghĩ về phương diện kia.
Cố Quỳnh là muốn hắn nhìn thấy, cho hắn biết Trần Kiết Nhiên là hoa đã có chủ, để hắn từ bỏ ý nghĩ này, đừng cứ mãi bám dai như đỉa bên người Trần Kiết Nhiên, cả ngày mưu ma chước quỷ.
Cù Lập Tu là nam nhân đọc sách thành thật nhã nhặn, trước nay vẫn cho rằng hai người là bạn thân, dù sao ngày học cao trung mối quan hệ giữa các nàng cũng rất tốt. Cố Quỳnh là người dễ hoà nhập, nhưng luôn tồn tại một tầng ảo ảnh không nhìn thấy, để người ta có cảm giác cho dù thân thiết đến đâu cũng không thể vượt quá. Nhân duyên của cô, càng như một loại tài nguyên bố thí cho người khác, mỗi người cho một chút, cũng đủ để tôn sùng quỳ bái. Chỉ riêng Trần Kiết Nhiên là không giống, nếu muốn hỏi không giống chỗ nào? Nói không được, ở trước mặt nàng, Cố Quỳnh chủ động xoá bỏ lớp bình phong, duỗi tay kéo Trần Kiết Nhiên vào trong thành luỹ.
Nhìn Cố Quỳnh và Trần Kiết Nhiên hôn môi, Cù Lập Tu bỗng nhiên tỉnh ngộ, rốt cuộc biết không giống ở đâu.
Thì ra, giữa Trần Kiết Nhiên và Cố Quỳnh có mối liên hệ như thế.
Nhất thời, Cố Quỳnh trong mắt Cù Lập Tu có chút méo mó. Là quan hệ người yêu, vậy năm đó Trần Kiết Nhiên gặp tai nạn, nằm trong bệnh viện nản lòng thoái chí thì cô ở đâu?
Cù Lập Tu còn nhớ ngày Trần Kiết Nhiên nằm viện là vào thu, bà nội hắn đột ngột lên cơn đau tim, hắn học đại học xa nhà, viết giấy xin nghỉ chạy về Tây Triều thị chăm sóc bà, trùng hợp là bà và Trần Kiết Nhiên nằm cùng một bệnh viện, Cù Lập Tu từng đi ngang phòng bệnh Trần Kiết Nhiên, để ý một chút.
Băng vải trên người Trần Kiết Nhiên lúc đó vẫn chưa gỡ hết, một mình ngồi trên giường bệnh, trầm mặc nghiêng đầu, phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, bên ngoài phòng có một cây ngô đồng lâu năm, lá cây màu vàng từ trên cành phiêu phiêu rụng xuống, tựa hồ mang theo cơn gió, thổi mạnh đến mức mấy sợi tóc trước trán Trần Kiết Nhiên rối mù.
Ngày đó là tết Trung thu, bệnh viện náo nhiệt hơn bình thường, người nhà bệnh nhân có mặt đông đúc ở từng hành lang, từng phòng bệnh, cơm nước đủ đầy.
Âm thanh thân nhân thăm hỏi, tiếp sức, cỗ vũ, từ bốn phương tám hướng rót vào tai.
Cù Lập Tu để ý một hồi, chỉ có phòng của Trần Kiết Nhiên ngoại trừ hộ lý và nhân viên bệnh viện thì không còn bất cứ hình bóng người nào khác.