BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Vị trí gần kề trái tim bị môi Trần Kiết nhiên không nặng không nhẹ chạm tới, tuy là ngẫu nhiên, là bất ngờ, nhưng không thể coi thường sức mạnh, cực kỳ giống cố ý hôn nhẹ.
Mới vừa tắm xong, trên người lưu lại hơi ấm, môi Trần Kiết Nhiên lạnh buốt làm Cố Quỳnh giật mình, dòng điện chạy khắp toàn thân, đầu ngón tay tê rần, giống như dư âm sau cơn sóng lớn, một lần nữa theo dòng máu trở về trái tim, trong lòng gợn sóng, khó lấy lại bình tĩnh.
\”Xin lỗi.\” Trần Kiết Nhiên tỉnh ngủ, hốt hoảng đứng thẳng lên, cúi đầu nhặt quần áo, không rõ biểu hiện, chỉ thấy đôi tai nhỏ đỏ thấu, đỏ đến kiều diễm ướt át, đại khái là bị nhiệt khí trên người Cố Quỳnh hun đỏ.
Cố Quỳnh nhìn chằm chằm cặp tai kia, thật muốn kéo nàng lại gần, để đôi tai kia càng đỏ hơn.
\”Hôm nay mình không muốn ngủ sô pha.\” Cố Quỳnh bình tĩnh nhìn Trần Kiết Nhiên trừng trừng, ngữ khí không thương lượng, nói xong câu này, trực tiếp hướng về phòng ngủ.
Trần Kiết Nhiên nghĩ, nếu cô chủ động muốn ngủ trong phòng thì nàng ra sô pha là được, không có gì ghê gớm, chỉ là nhớ kỹ đêm nay Cố Quỳnh có khả năng bị sốt, thế là lấy nhiệt kế, trả về 36 độ, để Cố Quỳnh kẹp ở dưới cánh tay.
\”Mình không muốn.\” Cố Quỳnh vẫn dùng ánh mắt đó nhìn nàng, trong giọng nói mang theo tâm tình không tên: \”Cậu muốn mình đo nhiệt độ thì đến đây đo đi.\”
Cô ăn vạ trên giường. Lười biếng nhấc cánh tay lên.
Cố Quỳnh chiếm phòng ngủ của nàng, giường của nàng, còn muốn nàng hầu hạ? Nàng nợ Cố Quỳnh sao? Trần Kiết Nhiên giật mình, con ngươi trừng trừng, tức giận vung nhiệt kế lên giường: \”Nói đo không đo, ốm chết đáng đời cô!\”
Dứt lời liền xoay lưng đi ra phòng khách, Cố Quỳnh nhanh tay bắt kịp.
\”Đi đâu?\”
\”Ngủ.\”
\”Ngủ chỗ nào?\”
\”Phòng khách.\”
Trần Kiết Nhiên tức giận nghĩ, cô chiếm giường của tôi rồi, còn không biết ngại mà hỏi tôi ngủ ở đâu? Bình thường cô ngủ chỗ nào? Biết rõ còn hỏi cái gì?
Nào ngờ Cố Quỳnh nói: \”Ngủ ở đây đi.\”
Dứt lời lại bổ sung: \”Ngủ với mình.\”
\’Cô thật khéo nghĩ.\” Trần Kiết Nhiên vung tay: \”Cố Quỳnh, cô nên biết rõ điều này, tôi thấy cô đáng thương nên mới mang cô về, không có nghĩa là đã hoà hảo rồi, không có nghĩa là cô muốn tôi làm gì tôi sẽ làm đó, rõ chưa?\”
\”Rõ.\” Cố Quỳnh gật gù, mặt không biến sắc: \”Ngủ với mình.\”
Trần Kiết Nhiên thật muốn gõ một cái để mở sọ não Cố Quỳnh ra xem đầu óc của cô có phải làm bằng đậu hũ hay không.
\”Còn hồ đồ thì cút khỏi nhà tôi.\” Trần Kiết Nhiên lạnh mặt uy hiếp.
Quả nhiên Cố Quỳnh không nói lời nào, không chút biến sắc nhìn nàng, con ngươi mịt mờ, lông mi khép hờ, xem ra yếu đuối bất lực, khiến lòng người sinh thương hại, vậy…