[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 79: Ướt sũng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 79: Ướt sũng

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

Trần Kiết Nhiên muốn thu tay lại, đột nhiên không kịp chuẩn bị bị một bàn tay khác nắm lấy.

Mí mắt Trần Kiết Nhiên giật giật, Cố Quỳnh mở mắt ra, ánh mắt thanh minh, không có nửa điểm lim dim.

Thì ra cô làm bộ ngủ say.

Nhất định đều đã nghe thấy.

Là cô cố ý.

Trần Kiết Nhiên ý thức được bản thân rơi vào tròng, trong lòng vừa thẹn vừa giận, phát hoả đến cực điểm, đỏ mặt hét lớn: \”Thả ra!\”

\”Mình không thả.\” Cố Quỳnh cong khoé môi cười cười, hướng người về phía trước, đầu mũi sượt sượt vành tai Trần Kiết Nhiên: \”Cậu còn nói không tha thứ cho mình, kết quả thì sao? Chẳng phải cậu cũng đang lừa mình? Rõ ràng yêu thích, còn nói không thích, còn nói muốn cùng người khác kết hôn, A Nhiên, cậu gạt mình.\”

Chỉ nói chuyện, hít thở khí tức sau gáy Trần Kiết Nhiên, hô hấp Cố Quỳnh liền nặng, ép hết thảy đắc ý trong lồng ngực, nhả khỏi yết hầu vài tiếng cực trầm thấp, nói rõ thêm một lần: \”Cậu gạt mình.\”

Nếu Trần Kiết Nhiên cũng yêu thích cô, giữa các nàng không còn gì cách trở, ở cùng một chỗ là được, giống như trải qua cố sự thu được kết cục viên vãn, từ nay về sau hai người trải qua tháng ngày vui vẻ hạnh phúc, còn có gì đáng để hoài nghi?

Cố Quỳnh sượt sượt nơi cần cổ, đường nét uốn lượn mỹ miều, cô không thể chờ đợi được nữa, muốn cắn một cái vào xương quai xanh tinh tế.

Cố Quỳnh không hay biết trong lòng Trần Kiết Nhiên giãy dụa buồn khổ, cũng không biết Trần Kiết Nhiên nghe cô cười đắc ý, oán hận đến muốn xé một miếng thịt trên người cô cho thoả.

\”Thả ra.\” Tròng mắt đỏ au, âm thanh thấp lệ khàn giọng, sức lực không bằng người khống chế, nàng đưa hai chân đạp một cái, ép thân xuống giường.

Cố Quỳnh lăn một vòng, bang một tiếng trầm thấp, tấm lưng tiếp xúc với sàn nhà, ngũ tạng chấn động tê rần, đại não không kịp phản ứng, nằm bất động trên đất.

Là ý gì?

Không phải chính miệng nàng thừa nhận còn yêu thích cô, không quên được cô sao? Cô yêu thích nàng, không tốt a? tại sao còn không cho cô thân cận? Còn như kẻ thù?

Cố Quỳnh vò vò ngực bò lên, vừa vặn Trần Kiết Nhiên ngồi xếp bằng trên giường, nàng mặc trên người bộ quần áo bệnh nhân, con mắt đỏ ngầu ngậm lấy oán hận, đóng trên mặt Cố Quỳnh không nhúc nhích.

\”A Nhiên…\”Lồng ngực Cố Quỳnh tê dại, trong nháy mắt hết thảy đắc ý vênh váo tan thành mây khói, miệng đắng ngắt.

Cô biết, tám phần mười đã mạo phạm Trần Kiết Nhiên.

Trần Kiết Nhiên không cho cô có cơ hội giải thích, nàng dứt khoát rút kim tiêm ra khỏi cánh tay, chặn lời biện giải của cô nghẹn ở cổ họng, quay đầu, âm thanh cũng ách, không muốn để ý đến cô: \”Cút ra ngoài.\”

\”Mình không cút.\” Cố Quỳnh mặt dày ngồi xuống giường: \”Tự cậu nói yêu mình, mình không đi, A Nhiên, chính tai mình nghe được cậu nói, cậu đừng nghĩ sẽ gạt được mình.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.