[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 73: Chủ động – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 73: Chủ động

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

Trần Kiết Nhiên tự tay làm vỏ vằn thắn tự tay gói nhân, đã đến nửa đêm, Cố Quỳnh thuận thế ngủ lại.

Lúc này Cố Quỳnh chủ động ngủ trên sô pha, trời tối người yên nhìn qua cánh cửa phòng mở rộng, Trần Kiết Nhiên nghiêng người ngủ say, đêm tối khoảng cách mấy mét không nhìn rõ, chỉ biết đêm nay Trần Kiết Nhiên ngủ đến mức rất an tĩnh, không giật mình cũng không gặp ác mộng, hô hấp bình thuận nhẹ nhàng, trong lòng Cố Quỳnh đã đủ mỹ hảo.

Cố Quỳnh nhắm mắt lại, cũng là một đêm mộng đẹp.

Hôm sau là ngày 14/2, giao thừa, lễ tình nhân, còn là sinh nhật Trần An An.

Lần đầu tiên ba ngày đặc biệt hội cùng một ngày, Trần An An dậy từ rất sớm, thả nhẹ âm thanh đánh răng rửa mặt, lặng lẽ làm bữa sáng cho Cố Quỳnh và mẹ vẫn còn ngủ say. Tập tục Lâm Uyên, tết đến ăn bánh chưng, nhưng nhân thịt Trần Kiết Nhiên không thích ăn, vì lẽ đó Trần An An vào siêu thị mua bánh không nhân, sau đó về nhà rã đông, cắt miếng, chậm rãi rán bánh vàng óng, chấm với đường trắng hoặc mật ong, ngòn ngọt giòn giòn, là vị Trần Kiết Nhiên yêu thích.

Tuy ngày hôm qua Trần Kiết Nhiên bị kinh sợ, nhưng ban đêm lại ngủ yên đến chân thật, ngày cuối cùng của một năm, trời trong xanh, mưa ngừng rơi, sáng sớm mặt trời đã lên cao, xuyên qua rèm cửa sổ chen vào phòng vài tia nắng ấm, Trần Kiết Nhiên vươn mình, vừa vặn rơi lên mí mắt, nàng cảm nhận được ánh sáng, viền mắt khẽ mở, mơ hồ hai giây, ngáp dài một tiếng, chậm rãi ngồi dậy, kẹp tóc gọn gàng, chóp mũi giật giật, mùi bánh chưng rán phiêu phiêu trong không khí, ý vị thơm nức, nàng xỏ dép đi ra.

Cùng lúc Cố Quỳnh tỉnh dậy, hướng về nàng triển khai nụ cười xán lạn long lanh: \”A Nhiên, chúc mừng năm mới!\”

Hàm răng trắng tinh phát sáng, cánh môi đẹp đẽ ẩn tình, đôi mắt thâm thúy, xinh đẹp câu hồn, trực tiếp giáng vào đầu Trần Kiết Nhiên một đòn nghiêm trọng, làm nàng tỉnh cả ngủ.

\”Sáng…Sáng…\” Trần Kiết Nhiên ngơ ngác chào hỏi.

Trần An An từ trong bếp vui sướng nói vọng ra: \”Mẹ, nhanh đi đánh răng rửa mặt, chuẩn bị ăn điểm tâm.\”

\”Dì đến giúp con chạy bàn.\” Cố Quỳnh tự giác tiến vào bếp.

Hiếm khi có buổi sáng nào náo nhiệt rộn ràng như vậy, thái dương xuyên qua ban công xông vào phòng khách. Trần An An và Trần Kiết Nhiên sống nương tựa lẫn nhau, bữa sáng ngày thường đều bình thản không có gì lạ, giờ đây nhiều thêm một Cố Quỳnh, bầu không khí đột nhiên khoái hoạt lên nhiều, giống như từng tia không khí bám đầy hỉ khí, khiến người ta vô thức hài lòng, khóe miệng cong lên thỏa mãn an yên.

Dùng xong điểm tâm, Trần Kiết Nhiên bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu nấu cơm tất niên, Cánh gà, móng gà, xương sườn, thịt ba chỉ và đương nhiên không thể thiếu đặc sản Lâm Uyên khoai sọ và khoai lang, Cố Quỳnh và Trần An An thì đứng ở cửa treo câu đối xuân, dán chữ Phúc.

Câu đối nền đỏ chữ vàng, trên dưới còn ấn thần tài, ngụ ý cát tường bình an, mặc kệ ngữ pháp hay không ngữ pháp, mặc kệ treo không ngay ngắn đi nữa, cũng là niềm vui khói lửa bình dị nhân gian.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.