BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Cố Quỳnh ngay lập tức cởi áo khoác phủ lên vai Trần Kiết Nhiên, nhưng vẫn không ngăn được ánh mắt Trần An An xuyên qua khe hở nhìn thấy nàng chật vật.
\”Cô là đồ chó! Còn dám chạy tới nhà tôi bắt nạt mẹ tôi!\”
Trần An An như con mèo xù lông bày bộ móng vuốt sắc bén ra ngoài, quay về Lương Tử Oánh cào cấu, Lương Tử Oánh tự biết bản thân nông nổi, chột dạ liếc nhìn Trần Kiết Nhiên, lảo đảo lùi về sau: \”A Nhiên…Em…\”
Trần Kiết Nhiên quay sang Cố Quỳnh, nhẹ giọng nói: \”Giúp tôi đưa An An về phòng.\”
Cố Quỳnh gật đầu, nhìn về phía Trần An An, trầm giọng nói: \”An An, con về phòng làm bài tập đi.\”
\”Nhưng mà…\” Trần An An không phục, một bụng lửa giận vẫn chưa tản đi, đối mặt với ánh nhìn không được xía vào của Cố Quỳnh, lại nhìn mẹ dựa vào cô không nói một lời, lập tức bị chấn động, lời muốn nói nghèn nghẹn nơi cổ họng, cúi đầu, bất đắc dĩ quay về phòng, trước khi rời đi, tàn nhẫn lườm Lương Tử Oánh một chút nhằm giải mối hận.
Nghe tiếng cửa phòng đóng lại, Trần Kiết Nhiên mới vịn vai Cố Quỳnh đứng lên. Đầu tóc trong quá trình phản kháng với Lương Tử Oánh đã rối bù, tóc đen xoã rối loạn, đỉnh đầu tựa như rơm rạ kỳ quái. Khoé miệng đã ngừng chảy máu, lưu lại trong miệng ý vị kinh tởm khiến người ta nôn mửa, Trần Kiết Nhiên nâng mu bàn tay lên mạnh mẽ chà xát khoé miệng, sượt ngang vết sẹo trên mặt, hoa văn thô ráp hết sức rõ ràng.
\”Xin lỗi…\” Lương Tử Oánh hối hận.
Nàng vì ý nghĩ Trần Kiết Nhiên có thể tha thứ cho Cố Quỳnh nhưng lại không chấp nhận mình làm cho đầu óc choáng váng, lửa giận chiếm lấy đại não, nhất thời làm ra chuyện táng tận lương tâm, hiện tại ngoại trừ xin lỗi cũng không biết còn cách nào để bù đắp cho tổn thương mà Trần Kiết Nhiên đang chịu đựng, không biết làm sao mới thu hồi được hảo cảm. Tình thế cấp bách Lương Tử Oánh muốn tiến lên khẩn cầu xin lỗi, chỉ thấy Trần Kiết Nhiên rụt vai lại, trong mắt tràn trề sợ hãi, Lương Tử Oánh phẫn nộ lùi bước, đáy mắt cay đắng bi thảm: \”A Nhiên, đừng sợ em, em không muốn làm chị tổn thương.\”
Trần Kiết Nhiên chưa mở miệng, Cố Quỳnh đã lên tiếng: \”Cút.\”
Chỉ một chữ lạnh như băng, ánh mắt trừng trừng tái nhợt, hàm răng cắn chặt, phác hoạ rõ ràng đường viền quai hàm, Trần Kiết Nhiên đứng bên cạnh, có thể cảm nhận được cô đang run lên.
Cố Quỳnh đang sợ hãi, tại sao vậy? Người bị thương không phải cô, bị bắt nạt cũng không phải cô? Tại sao lại sợ?
Chẳng lẽ lời Cố Quỳnh nói là thật, cô còn có một chút chân tâm?
Phi, làm sao có khả năng. Trần Kiết Nhiên âm thầm phỉ nhổ ý nghĩ buồn cười ngây thơ, đừng nằm mơ giữa ban ngày.
\”Người nên cút chính là cô.\” Lương Tử Oánh sớm không nhìn Cố Quỳnh lọt mắt, nghe câu này, lạnh giọng trào phúng: \”Cô đối xử với A Nhiên thế nào? Có tư cách gì nói tôi cút? Người một nhà chúng tôi đoàn viên, liên quan gì đến cô? Tôi cho rằng cô vẫn nên cút đi, để A Nhiên nhớ lại chuyện cũ, năm mới không nên.\”