BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Cố Quỳnh ghé sát vành tai Trần Kiết Nhiên giải thích: \”Chỉ là bạn bè bình thường mà thôi, cậu không cần gieo tâm cho mình, thì mình làm sao có thể hại cậu.\”
Trần Kiết Nhiên ngẩng đầu nhìn cô: \”Chỉ là bạn bình thường?\”
\”Chỉ là bạn bình thường.\” Cố Quỳnh biết nghi ngờ trong lòng nàng sâu nặng, chủ động nói: \”A Nhiên, bạn bè bình thường không thể làm hại cậu, nếu mình có điều gì không hợp quy củ, không cần cậu nói, tự mình sẽ cút, đảm bảo tự giác.\”
Trần Kiết Nhiên do dự, mơ hồ cảm thấy đây là hang cọp, không thể nhảy xuống, bằng không có khi bản thân gục ngã lúc nào cũng không hay.
Nhưng Trần Kiết Nhiên đánh mắt, nhìn cánh tay vì Trần An An mà bị thương, nhớ tới món nợ ân tình.
Trần Kiết Nhiên chưa bao giờ nợ người khác, miễn là thiếu nợ, nhất định phải nghĩ cách trả.
Trần Kiết Nhiên vẫn nằm trên ngực Cố Quỳnh, lúc này ngẩng đầu ngồi dậy, cổ dựa vào thành giường, bất động nhìn trần nhà hồi lâu, âm thanh không nghe ra hỉ nộ: \”Được.\”
Đã nợ ân tình thì cần phải trả, cho dù tình nguyện để Cố Quỳnh làm tổn thương, cũng không muốn Trần An An gánh món nợ này.
Làm bạn thì làm bạn đi, nếu sau này Cố Quỳnh lại lừa nàng, hại nàng, vậy cũng là cái giá nàng phải trả.
Bị Cố Quỳnh tổn thương thêm một lần, nàng còn có thể đứng lên? Còn có thể kéo lê tấm thân tàn tạ sống tiếp sao?
Trần Kiết Nhiên không biết. Nàng nghĩ, nếu thật sự thêm một lần, đại khái nàng sẽ không sống nổi.
Nhưng còn cách nào khác đây? Mối nghiệt duyên giữa hai người, là món nợ nàng nên trả.
\”Được rồi, Được rồi…\” Âm điệu giọng nói do dư âm của trận khóc thoáng nghe có phần già nua, kéo theo tiếng thở dài xa xăm, lại như chuông đồng xướng ở nơi thâm sơn cùng cốc, xuyên qua màn sương mù sền sệt, bay vào tai Cố Quỳnh.
Làm sao Cố Quỳnh không nghe ra nỗi lo trong lời nói này? Cô vuốt vuốt bờ vai gầy trơ xương, tự thề với lòng: Mình thề lần này muốn đối xử tốt với cậu là thật, yêu cậu cũng là thật, mình sẽ khiến cậu hạnh phúc.
Lời thề này chỉ nói cho bản thân cô nghe, không phải hứa hẹn với Trần Kiết Nhiên — Cô không có tư cách hứa hẹn, mà Trần Kiết Nhiên cũng sẽ không tin.
Là lời hứa với bản thân cô.
Bạn bè nên làm gì khi ở chung?
Trần Kiết Nhiên cũng không biết.
Nàng không có nhiều bạn, ngoại trừ một Cam Ảnh ở tận Tây Triều, cũng chỉ có người bạn mới quen năm ngoái Chu Tố Hân. Nhưng Cam Ảnh là cảnh sát hình sự, năm vừa rồi đã lên chức đội trưởng, bận bịu hành tung bất định, không mấy ai biết cô thật sự đang ở đâu, Cam Ảnh từng nói: Công việc này có tính chất đặc thù, tốt nhất không nên liên hệ với người nhà, việc kết hôn chỉ khiến chồng con thêm phần lo lắng bất an. Cho nên Trần Kiết Nhiên cũng rất ít khi trò chuyện, chỉ cần biết tình trạng gần đây của đối phương không tệ là đủ yên lòng. Mà Chu Tố Hân trẻ tuổi hoạt bát, dù chỉ nhỏ hơn nàng vài tuổi nhưng hai người giống như cách nhau cả một thế hệ, thật ra bạn bè của nàng, còn không thể chơi đùa thoải mái như với Trần An An.