[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 66: Tu La Tràng (Hạ) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 66: Tu La Tràng (Hạ)

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

Trưa hôm đó, muốn bao nhiêu quái dị có bấy nhiêu quái dị.

Cố Quỳnh và Lương Tử Oánh tranh nhau hỗ trợ Trần Kiết Nhiên nấu nướng, khuôn bếp nhỏ hai, ba mét vuông, mỗi người kẹp một bên, ngay cả không gian di chuyển cũng không có.

So với Cố Quỳnh thì Lương Tử Oánh càng tệ hơn, tốt xấu gì Cố quỳnh còn biết rửa chén chạy bàn, mà Lương Tử Oánh muối và đường cũng không biết phân biệt, bù lại nàng có óc quan sát, nhìn trán Trần Kiết Nhiên đổ mồ hôi liền chạy tới phòng khách lấy cây quạt plastic, tiện tay kéo thêm vài miếng giấy, lau mồ hôi cho Trần Kiết Nhiên.

Cố Quỳnh thấy vậy cũng theo lấy lòng: \”A Nhiên, cậu xem nóng đổ mồ hôi như vậy, mình kéo quạt điện đến đây có được không?\”

Trần Kiết Nhiên bị hai người này huyên náo phân tâm, thời điểm xào rau, thả tỏi vào chảo dầu lẫn vào mấy giọt nước, lập tức nổ tanh tách văng lên đầu ngón tay, Trần Kiết Nhiên khẽ cau mày, cổ tay run lên.

\”A Nhiên!\” Cố Quỳnh kéo tay Trần Kiết Nhiên đưa đến vòi nước: \”Bị phỏng rồi phải không?\”

\”Tôi không sao…\” Trần Kiết Nhiên đưa tay rời khỏi vòi nước chảy, bất đắc dĩ, nói: \”Nấu ăn bị nóng là chuyện thường, tôi quen rồi, không quý giá đến thế.\”

Chỉ lấm tấm vài vết dầu bắn vào, xem phản ứng của hai người này, người không biết phỏng chừng còn tưởng rằng bỏng nặng.

\”Cậu đừng nói quen rồi, hai chữ này khiến mình không chịu nổi.\” Cố Quỳnh kéo tay nàng tới xem một chút, xác nhận thật sự không nóng đỏ mới yên tâm.

Mà Lương Tử Oánh đã đi ra ngoài, nói Trần An An tìm cao thuốc trị phỏng đưa tới.

Trần Kiết Nhiên nhìn cao thuốc trên tay nàng, không nói gì, đưa tay tóm lấy cùi chỏ của hai người, đẩy ra ngoài: \”Được rồi, đừng ở chỗ này giúp qua loa.\”

Cố Quỳnh và Lương Tử Oánh nhìn nhau, không hẹn mà cùng chỉ vào đối phương: \”Nói cô giúp qua loa đấy.\”

Trần An An nhìn các nàng như nhìn mấy đứa con nít ba tuổi, không nhịn được lườm một cái, thầm nghĩ cũng may mẹ nàng dễ tính, đổi lại là nàng, đã sớm dùng cây đuổi hai người ra khỏi từ lâu.

Món ăn đã xong, bốn người ngồi vây quanh, Trần An An ngồi bên phía tay trái Trần Kiết Nhiên, Lương Tử Oánh ngồi bên phải, Cố Quỳnh ngồi đối diện.

\”A Nhiên, vất vả cho cậu rồi, ăn nhiều một chút.\” Cố Quỳnh gắp cho Trần Kiết Nhiên một đũa đậu hũ kho.

Lương Tử Oánh vừa nhìn cũng thả vào chén Trần Kiết Nhiên một miếng cà: \”Đúng vậy A Nhiên, ăn nhiều một chút.\”

Hai người làm như trên sàn đấu, chỉ chốc lát sau trong bát Trần Kiết Nhiên chất chồng đồ ăn.

Trần Kiết Nhiên: \”…\”

Nàng không thích trộn đồ ăn vào cơm, khi còn bé nàng ăn cơm chan canh nhiều bữa, hiện tại cơm là cơm, thức ăn là thức ăn, Trần Kiết Nhiên không thích cơm tẻ nhiễm mùi vị món ăn, hai người này nháo trò, làm gia vị thấm vào bát cơm, giờ phút này ngay cả phương thức ăn cơm nàng cũng không thể làm theo ý mình.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.