BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Cố Quỳnh đứng co ro như kẻ mang trọng tội, thấy Trần Kiết Nhiên mãi không lên tiếng, cho rằng nàng giận cô không giữ lời, hai má hơi hơi đỏ, vội biện giải: \”Mình thật sự không cố tình xuất hiện trước mặt cậu thế này, mình…\”
Cố Quỳnh muốn nói, coi như cô có thêm chiêu trò, cũng không thể nói chuyện với chó a, chẳng lẽ cô tính toán chi li thời gian chỉ huy con chó đi cắn Trần An An sao? Hơn nữa Cố Quỳnh biết rõ, đối với Trần Kiết Nhiên, Trần An An quan trọng đến thế nào, làm sao có thể bày ra chuyện ngu dại?
Trần Kiết Nhiên thấy Cố Quỳnh gấp đến độ đổ mồ hôi, xì xì bật cười, mau mau cúi đầu che giấu, mới nói: \”Tôi biết, cô không cần giải thích.\”
Chủ của con chó kia là một người trong ban lãnh đạo trường, không phải đột nhiên xuất hiện, Trần Kiết Nhiên là người nói đạo lý, mà cho dù nàng không nói đạo lý cũng không nên đổ việc này lên đầu ân nhân cứu mạng Trần An An.
Ngược lại, lần này nàng muốn cảm ơn Cố Quỳnh còn không hết.
Thời gian sống chung với Trần Kiết Nhiên Cố Quỳnh chưa từng thấy nàng cười như vậy, nhìn nàng cười, tâm cũng thả lỏng, gãi gãi mái tóc tàn tạ, vui vẻ ha hả hai tiếng, tầm mắt đảo qua Trần Kiết Nhiên một lượt, nói: \”Làm sao lại mặc thế này ra đường?\”
Trần Kiết Nhiên nhìn lại mình, nhất thời lúng túng, đỏ mặt nói: \”Tôi đang nấu cơm, nghe tin An An bị thương vội chạy đến, không kịp thay quần áo.\”
May mà khí trời hôm nay không quá lạnh, đã đến chạng vạng, nhiệt độ trong phòng khoảng mười bảy, mười tám độ, nhưng đêm xuống, không có ánh mặt trời, nhiệt độ sẽ nhanh chóng hạ xuống, nhìn thế nào cũng thấy Trần Kiết Nhiên có chút đơn bạc.
Cố Quỳnh nhếch môi, cười nhẹ: \”Mình còn tưởng…\”
Vốn định trêu đùa một câu, nói còn tưởng Trần Kiết Nhiên nghe tin cô bị chó cắn cho nên mới sốt ruột chạy đến, chỉ nói vài chữ, lại tự đình chỉ.
Lời này không thích hợp nói ra, giờ đây hai người là kẻ xa lạ, bông đùa như thế chỉ khiến Trần Kiết Nhiên không vui.
Cố Quỳnh âm thầm vui mừng, may mà dừng kịp lúc.
Trần Kiết Nhiên hiểu rõ Cố Quỳnh, nhìn vẻ mặt cô liền đoán ra nửa câu sau là gì, vô thức cười cười, tiếp tục câu chuyện: \”Chủ nhiệm chỉ nói với tôi An An bị chó cắn, không nói cô cứu An An, càng không nói cô cũng bị thương. Đúng rồi, cảm ơn cô đã cứu An An một mạng.\”
\”Không…Không cần khách khí…\” Cố Quỳnh thụ sủng nhược kinh: \”Mặt trời lặn rồi nhiệt độ sẽ xuống thấp, cậu đừng đứng đây nói chuyện với mình, mau mau cùng An An về nhà, đừng để bị cảm.\”
\”Bác sĩ nói An An phải nằm viện quan sát hai ngày, đêm nay con bé ngủ lại đây, tôi còn phải tắm rửa làm cơm cho con bé.\” Trần Kiết Nhiên thuận miệng hỏi Cố Quỳnh: \”Đúng rồi, cô cần nằm viện không? Cơm tối giải quyết thế nào?\”
\”Mình…\” Cố Quỳnh dừng một chút, hàm hồ nói: \”Không biết.\”
Cô nào có thời gian nằm viện, khoảng thời gian này bận bịu đến chân không chạm đất, hai ngày trước mới vừa công tác trở về, các buổi họp vẫn đang chờ cô.