[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 61: Trở thành phiên bản tốt hơn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 61: Trở thành phiên bản tốt hơn

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

Trần Kiết Nhiên nhớ rõ sự tình đêm qua.

Nàng cuộn tròn trong ngực Cố Quỳnh, oan ức than van.

Tỉnh dậy đầu đau như búa bổ, theo sau là biển ký ức xấu hổ.

Nếu có thể, Trần Kiết Nhiên thà rằng say quắc cần câu, cái gì cũng không nhớ, còn dễ chịu hơn lúc này gấp vạn lần, nàng lúng túng không biết nên dùng tư thái gì để đối mặt với Cố Quỳnh.

Sức chịu đựng của con người có giới hạn, quá nhiều oan ức chất chứa trong lòng sớm muộn sẽ nổ tung, tuy cơn say khiến nàng xấu hổ, nhưng tốt xấu gì cũng nhả ra một ít đắng, khóc rồi trong lòng cũng nhẹ nhàng hơn.

Dù không muốn liên quan đến Cố Quỳnh, nhưng Trần Kiết Nhiên biết rõ, cay đắng này cũng chỉ có thể khóc với cô, nếu không còn có thể là ai? Bên cạnh nàng không có lấy một người để tâm sự, Trần An An còn quá nhỏ.

Đầu tháng tư, Lâm Uyên chính thức bước vào giai đoạn mưa dầm, mưa từng cơn đứt quãng kéo dài đến khuya, không khí luôn trong tình trạng ẩm ướt, nước mưa trút xuống vạn vật sinh sôi nảy nở, nhưng đối với Trần Kiết Nhiên, mưa xuân không phải đặc ân mà là dằn vặt.

Cổ tay phải đau nhức triền miên, cũng may đã qua khoảng thời gian lạnh nhất, không khí cũng dần ấm lên, tiêu giảm mấy phần đau đớn.

Hôm nay là ngày đầu tiên trong kỳ nghỉ thanh minh, Trần Kiết Nhiên và Trần An An đều được nghỉ học, vì lẽ đó rất phù hợp để dọn nhà.

Trần Kiết Nhiên lâm vào cơn say, không biết Trần An An rời giường từ lúc nào, khi tỉnh dậy đã không thấy bé con trong phòng, bước xuống lầu thì bắt gặp Trần An An đang cầm quyển sách cũ trong tay, cuốn sách duy nhất mà các nàng mang theo sau lần chuyển nhà trước đó.

Cố Quỳnh ôm Notebook, ngồi xếp bằng trên sô pha gì bàn phím, biểu hiện chăm chú, xem ra là đang làm việc. Sống mũi chống đỡ cặp mắt kính, tóc dài ngay ngắn phủ xuống bờ vai, tơ lụa cao cấp trên người phản quang lộng lẫy, khiến người ta rất dễ liên tưởng đêm qua Cố Quỳnh cố ý mặc cái áo ngủ này.

Mặt mày vô thức nóng đỏ, nhấc bộ xuống lầu, tiếng vang vô cùng nhỏ, nhưng thính lực Cố Quỳnh rất tốt, hàng mi sau cặp mắt kính rung lên một cái, tâm linh tương thông quay đầu, vừa vặn đối diện tầm mắt Trần Kiết Nhiên.

\”Tỉnh rồi?\” Cố Quỳnh khẽ mỉm cười, khép màn hình máy tính, để sang một bên, chậm rãi xoay người, đứng lên: \”Cháo đang hâm nóng trên bếp, cậu có thích ăn cháo hạt kê không?\” Vừa nói vừa giẫm dép bông đi vào bếp, múc cho Trần Kiết Nhiên bát cháo, quên cả việc gỡ kính.

Mắt kính khiến Trần Kiết Nhiên sinh ra một loại ảo giác, cảm thấy Cố Quỳnh này không giống Cố Quỳnh nàng quen, chỉ biết có chút thay đổi, nhưng lại không thể chỉ rõ ở điểm nào? Bầu không khí vừa sâu xa vừa khó hiểu này thực sự khó phán đoán, đại khái cặp mặt kính kia khiến Cố Quỳnh nhiều thêm mấy phần nhã nhặn của người tri thức.

Sống mũi Cố Quỳnh rất thẳng, rất hợp với gọng kính kim loại, trước giờ Trần Kiết Nhiên chưa từng thấy Cố Quỳnh đeo kính, nhất thời hiếu kỳ, hỏi: \”Cô cận thị sao?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.