BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Trần Kiết Nhiên không biết làm cách nào mà nàng uống rượu vào bụng.
Rượu để lại trong nàng một mảng ký ức thống khổ, chỉ nhớ rõ không phải thứ tốt lành gì, uống không ngon, vừa cay lại đắng. Người thích ngọt như nàng rất khó lý giải, vì sao trên đời lại có người thích uống rượu.
Nhưng lần này, trôi qua yết hầu cảm giác rất kinh hỉ.
Không cay không đắng, thấm vào đầu lưỡi mang theo vị ngọt, mùi thơm nhẹ xông thẳng lên xoang mũi, trượt qua cổ họng, dư vị đọng lại nơi cuống lưỡi không lạnh lẽo như ngày trước, triệt để lật đổ nhận thức của Trần Kiết Nhiên về thứ đồ uống này.
Nàng bất trì bất giác uống hết một ly.
Mặt mày ấm đỏ, kiều diễm bạc phấn.
Rượu này thơm ngọt, ly thứ nhất có chút phòng ngự, ly thứ hai liền nhẹ nhàng nuốt trôi, đợi đến ly thứ ba thì đầu óc choáng váng, con ngươi thẩm thấu thuỷ nhuận, chỉ cảm thấy tứ chi như nhũn ra, mọi thứ trước mắt không ngừng rung lắc, ánh mắt trở nên mông lung.
\”A Nhiên, cậu thấy mùi vị thế nào?\”
Thanh âm Cố Quỳnh như xuyên qua vạn dặm truyền tới, mông lung mờ mịt đánh vào màng tai Trần Kiết Nhiên, một chút cũng không nghe rõ, chỉ cảm thấy vành tai ngứa đến sốt ruột, nghẹo cổ đem tai hướng về bả vai, né tránh sự quấy rầy này.
Nhưng Cố Quỳnh không buông tha, nhanh chóng đỡ con ma men ngồi dậy, rốt cuộc có thể quang minh chính đại ôm nàng, để nàng dựa vào ngực, một tay đỡ eo, một tay khác nâng cằm, gãi gãi tựa trêu đùa mèo con.
Trần Kiết Nhiên say đến không biết thế sự, cơ thể phản ứng theo bản năng, cằm bị Cố Quỳnh cào cào cảm thấy thoải mái, ngửa cổ về đằng sau, phơi bày cần cổ trong tay Cố Quỳnh không chút phòng bị.
\”Hức…Cổ, không thoải mái…\” Trần Kiết Nhiên mang theo cơn say lầm bầm, Cố Quỳnh nhu nhu đan tay vào tay nàng.
\”Có muốn uống nước không?\” Cố Quỳnh thì thầm bên gò má, ép khí âm thấp đến không nghe thấy, hun đỏ vành tai Trần Kiết Nhiên.
\”Muốn.\” Trần Kiết Nhiên khép hờ mi mắt, nằm gọn trong ngực Cố Quỳnh gật đầu.
Cố Quỳnh duỗi tay lấy ly nước trên bàn, đặt lên môi nàng.
Uống rượu vào kỳ thực rất khát, Trần Kiết Nhiên không thể chờ đợi, hướng về trước, nàng muốn uống nước.
Cái ly này thật giống như kéo dài ra, Trần Kiết Nhiên nghiêng về trước một bước, nó lại lui về sau một bước, cho đến khi không thể ngồi thẳng lưng, hai tay khoác lên bả vai Cố Quỳnh vẫn mải mê tìm dòng thanh thuỷ.
Nhưng không thấy ly nước nào cả, tầm mắt mơ hồ, Trần Kiết Nhiên chỉ cảm thấy môi mình chạm vào một vật mềm mại.
Không phải ly nước, ly thuỷ tinh không thể mềm mại như thế, cũng không ấm nóng như vậy, nàng muốn biết đây là cái gì, há miệng, nhẹ cắn cắn.
Cố Quỳnh mặt dày, dùng một ly nước câu dẫn Trần Kiết Nhiên tiến tới hôn môi mình, môi dưới bị cắn một hồi, bàn tay bối rối nắm chặt.