[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 56: Mình đồng ý – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 56: Mình đồng ý

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

Đại não Cố Quỳnh chết một giây.

Cô không nghĩ đến, thời khắc ấm áp hiếm có giữa các nàng, câu đầu tiên mà Trần Kiết Nhiên nói, vẫn là muốn rời đi.

Thầm nghĩ, mấy tháng nỗ lực coi như uổng công vô ích.

\”Tại sao lại muốn đi?\” Cô ngắt đầu ngón tay, cười miễn cưỡng, thu hồi vẻ ngoài cao cao tại thượng, mặt đối mặt bình đẳng với Trần Kiết Nhiên.

Không, lúc này Cố Quỳnh vô thức hạ thấp bản thân, cô cần ngẩng đầu nhìn lên mới có thể thấy nàng.

Ý vị cầu xin trong giọng nói rất rõ ràng: \”Là mình vô ý làm cậu khó chịu sao? A Nhiên, con người mình cao cao tự đại quen rồi, hai mươi năm qua trở thành thói xấu, không phải một sớm một chiều có thể thay đổi, cậu cho mình chút thời gian, nửa năm…Không! Ba tháng! Chỉ ba tháng là đủ, a?\”

Trần Kiết Nhiên không biết nên nói gì.

Cố Quỳnh kiêu căng dùng ngữ khí thấp kém nói chuyện thật sự rất không bình thường, người đứng trên cao tự hạ mình, rất khó khiến nguời ta không sinh lòng trắc ẩn. Trần Kiết Nhiên có chút thương hại, lại cảm thấy phần thương hại này là trúng quỷ kế của cô, chờ nàng luân hãm liền thuận theo kế hoạch.

Nhìn xem, đây chính là lí do lớn nhất khiến các nàng không thể bên nhau — sự chênh lệch giữa hai người quá xa, bất luận Cố Quỳnh làm gì, Trần Kiết Nhiên theo bản năng đều cho rằng cô đang ra vẻ.

\”Không phải do cô.\” Trần Kiết Nhiên tận lực ôn hoà giải thích: \”Là tôi…Không thể tin tưởng cô được nữa.\”

\”Tại sao?\” Cố Quỳnh đau đớn, chẳng màng gì nữa, nắm chặt tay Trần Kiết Nhiên: \”Mình tôn trọng cậu chưa đủ đúng không? A Nhiên, cậu nói cho mình biết đi, cậu muốn mình tôn trọng cậu thế nào? Cậu muốn thế nào mình sẽ làm thế ấy, được không?\”

Cố Quỳnh hơi dùng sức, tay phải Trần Kiết Nhiên có chút đau, lông mày vừa nhíu, Cố Quỳnh tự mắng chính mình, vội vã buông tay, nói: \”Xin lỗi, mình…Mình lại làm cậu đau.\”

Trong mắt Cố Quỳnh, Trần Kiết Nhiên hiển nhiên là trân bảo cần phải cẩn thận che chở, không được mạnh tay với nàng.

\”Cố Quỳnh, cô thông minh như vậy, càng phải hiểu rõ hơn ai hết, giữa chúng ta căn bản không chỉ đơn giản là tôn trọng. Địa vị của cô cách tôi quá xa, cô ở trên tầng cao, dù cho tôi ngẩng đầu nhìn qua kính viễn vọng cũng không thấy, dưới chân cô là đá quý, còn thứ chân tôi dẫm lên chính là bùn đất, cô không hiểu sao?\”

\”Mình không hiểu!\” Cố Quỳnh đỏ mắt, cắn răng: \”Tầng cao thì sao? Mình kéo cậu lên, như vậy không phải được rồi sao?\”

\”Vậy thì khi nào cô sẽ đẩy tôi xuống trở lại đây?\”

\”Mình…\”

\”Cô sẽ không, đúng chứ?\” Trần Kiết Nhiên cười yếu ớt: \”Nhưng mà Cố Quỳnh, tôi không phải con giun trong bụng cô, làm sao tôi biết cô có hay không? Miễn là bên cạnh cô, dù trước dù sau tôi sẽ không có quyền chủ động, tôi sống hay chết vĩnh viễn sẽ nằm gọn trong tay cô. Cố Quỳnh, tôi trao nhân sinh cho cô một lần, kết cục thế nào cô cũng nhìn thấy.\” Trần Kiết Nhiên cười cay đắng: \”Cố Quỳnh, người yêu cô năm đó là Trần Kiết Nhiên vì cô mà trả bất cứ giá nào cũng không hề oán thán, nhưng cô ấy đã chết rồi, cũng sẽ không bao giờ xuất hiện trên thế gian này nữa. Trần Kiết Nhiên đứng trước mặt cô bây giờ, chỉ muốn yêu bản thân nhiều một chút, đối tốt với mình hơn một chút…Tôi muốn nắm giữ nhân sinh của chính mình, Cố Quỳnh, cô hiểu không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.