BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Cố Quỳnh trông chừng Trần Kiết Nhiên suốt đêm.
Một đêm không ngủ, nghĩ rất nhiều chuyện.
Thời điểm gặp gỡ, nhìn thấy vết sẹo khó coi trên mặt nàng, trong lòng Cố Quỳnh không dễ chịu, suy nghĩ trăm phương ngàn kế khuyên Trần Kiết Nhiên chấp nhận phẫu thuật chỉnh dung.
Kỳ thực Trần Kiết Nhiên không xấu, tuy không xinh đẹp xuất chúng nhưng sạch sẽ thanh tú, ánh mắt vĩnh viễn thanh thanh nhuận nhuận, tướng mạo dịu dàng. Nàng còn trẻ, chưa tới hai mươi lăm, nhân sinh còn rất dài, sau khi khôi phục dung mạo, chặng đường phía sau sẽ có nhiều thay đổi.
Chí ít cảm giác áy náy trong lòng Cố Quỳnh sẽ bớt đi phần nào.
Rất nhiều người nói Cố Quỳnh ích kỷ, Cố Quỳnh không mấy để ý. Cuộc sống là của mình, sống thế nào là chuyện của mỗi người, vốn không phải thứ để người khác nghị sự.
Chỉ khi nghe thấy chữ \”Đau\” từ miệng Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh giống như khai nhãn, rõ ràng hàm nghĩa của hai chữ ích kỷ.
Không chỉ là cuộc sống của cô, mà còn làm tổn thương người mình yêu.
Nhớ lại lời Khương Tân Nhiễm nói \”Tôn trọng\”, lại nghĩ đến Trần Kiết Nhiên chất vấn: \”Cô có từng nghĩ đến việc tôn trọng tôi chưa?\”
Tôn trọng là gì? Đại khái đối với người xa lạ, chính là lưu lại một điểm tốt, ngày sau gặp mặt cũng không lúng túng.
Mà tôn trọng với người quan trọng, so với người lạ còn phức tạp hơn nhiều.
Là yêu nàng hơn bản thân, nhớ nàng hơn chính mình, nhìn nàng sống tốt sẽ vui mừng thay nàng, nhìn nàng đau khổ trái tim sẽ đau như dao cắt, nếm trải thống khổ cùng nàng. Là xem chính mình như gương soi, phản chiếu hết thảy vui sướng đau buồn, tâm tình theo nàng mà động, nội tâm dành cho nàng ngày càng nhiều, mối quan hệ giữa hai người ngày càng thân thiết, cho đến một ngày hai trái tim hoà làm một, cùng hỉ cùng nộ.
Cái gọi là yêu thương, chính là như thế.
Giống như giờ khắc này, Cố Quỳnh hận không thể gánh toàn bộ khổ sở của Trần Kiết Nhiên lên người, để nàng khoẻ mạnh, tự tin sống tiếp.
Rốt cuộc Cố Quỳnh học được cách suy nghĩ thay Trần Kiết Nhiên — hoá ra vết sẹo trên mặt nàng lại là vết thương ôn nhu nhất trên cơ thể.
Chỉ là ngoài da thôi sao? Có thể trị tận gốc sao? Không! Tổn thương trong lòng nàng như ngàn vết dao đâm, cho dù dùng máy móc tối tân nhất cũng không thể chữa lành!
Mặt nàng khôi phục thì có thể trở lại ngày đầu sao?
Không phải, chỉ là vỏ bọc bên ngoài, thương tích thối rữa bên trong từ lâu không ai hỏi thăm, chỉ có thể nhân lúc tối trời co ro ôm lấy thân mình, thấp giọng kêu đau.
Trần An An dù không phải máu mủ ruột già, nhưng tựa như một vị thuốc đắp lên miệng vết thương, tuy hiệu suất rất chậm, nhưng kiên trì bền bỉ vẫn hữu hiệu, xây lên một tia an ủi đủ để sưởi ấm trái tim lạnh giá của Trần Kiết Nhiên.