BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Sau khi tắt máy, Trần Kiết Nhiên lâm vào tình trạng hoang mang lo sợ, bàn tay run rẩy, hai chân mềm nhũn vô lực không đứng vững, mặc cho nàng đỡ bàn trà vẫn cứ ngã quắp queo trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo.
Cố Quỳnh tan làm, đập vào mắt là tình cảnh này.
Mặt mày Trần Kiết Nhiên tái xanh, trên trán phủ một tầng mồ hôi, nhìn qua như đã mất đi nửa cái mạng tự lúc nào.
Mi tâm nhảy một cái, Cố Quỳnh phi bộ lao tới, ôm Trần Kiết Nhiên, vỗ vỗ má nàng: \”A Nhiên? A Nhiên!\”
Trần Kiết Nhiên nhấc mi, trong mắt chợt có thêm một tia hi vọng, nắm lấy tay Cố Quỳnh: \”Cố Quỳnh, An An…An An nàng…\”
Cố Quỳnh căng thẳng: \”An An làm sao? A Nhiên cậu đừng vội, từ từ nói.\”
\”An An mất tích rồi!\” Nói xong câu này, viền mắt không ngăn nổi ẩm ướt. Trần An An là tất cả những gì nàng có, nhiều năm qua nàng quật cường sống tiếp, là bởi vì có Trần An An bên cạnh, trêu chọc nàng vui vẻ, nếu như Trần An An xảy ra chuyện gì, Trần Kiết Nhiên thật không sống nổi, thật sự không sống nổi!
Giá trị của sinh mệnh không là gì so với nỗi tuyệt vọng này.
\”A Nhiên, cậu đừng vội, nghe mình nói.\” Cố Quỳnh xoa xoa lưng nàng, chậm rãi động viên, phân tích rõ ràng: \”An An mất tích từ khi nào? Cậu đã báo cảnh sát chưa?\”
\”Đúng…Đúng! Báo cảnh sát! Tôi phải báo cảnh sát!\” Trần Kiết Nhiên rút điện thoại ra tay run cầm cập, cầu viện Cố Quỳnh: \”Số điện thoại của cảnh sát là bao nhiêu?\”
\”Để mình.\” Cố Quỳnh nắm lấy điện thoại của nàng, bấm 110, trình bày giản lược tình hình hiện tại.
Trần Kiết Nhiên như nắm lấy ngọn cỏ cứu mạng cuối cùng: \”Cảnh sát nói thế nào?\”
\”Họ nói sẽ lập tức điều tra.\” Cố Quỳnh đáp lời Trần Kiết Nhiên, suy nghĩ một chút lại lấy điện thoại ra gọi thêm một cuộc gọi khác, lệnh cho bảo an của tập đoàn dốc toàn lực tìm kiếm quanh trường học trong phạm vi 5 km.
\”Không được.\” Trần Kiết Nhiên đứng lên: \”Tôi phải tự mình đi tìm con bé.\”
\”Một mình cậu làm sao có thể tìm?\” Cố Quỳnh khuyên can: \”Cậu đừng quá lo lắng, An An chỉ mới 10 tuổi không thể đi quá xa, hơn nữa xung quanh trường học chỗ nào cũng có camera 24/24, miễn là những nơi con bé từng đi qua, cảnh sát nhất định sẽ truy vết điều tra, điều cậu nên làm lúc này là ở nhà chờ đợi, vạn nhất có tin tức, cảnh sát cũng có thể báo tin kịp thời.\”
\”Cô bảo tôi phải chờ thế nào!\” Trần Kiết Nhiên tan vỡ, dãy giụa trong vô vọng: \” Cô không biết đối với tôi An An quan trọng đến thế nào sao? Con bé là con gái của tôi! Lỡ như xảy ra chuyện gì tôi cũng không sống nỗi nữa, cô có biết không!\”
Trần Kiết Nhiên không hiểu nàng đã làm sai điều gì để ông trời trừng phạt thế này! Mỗi một thứ quý giá đều bị trời cao tước đi, ba mẹ, em gái không phải của nàng, người yêu cũng không thuộc về nàng, rốt cuộc đặc ân duy nhất là Trần An An cũng không thể nắm giữ!
Cố Quỳnh trầm mặc, vài giây sau cởi bỏ áo khoác choàng lên người Trần Kiết Nhiên: \”Được, mình đi với cậu.\’
Hai người dọc theo các con đường, gặp người nào hỏi người đó, nhìn chung không khác gì mò kim đáy biển.