BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
\”A Nhiên, nhìn cậu vất vả mình không đành lòng.\”
\”A Nhiên, cậu và An An chuyển về sống với mình đi, mình sẽ cho An An đi học ở ngôi trường tốt nhất, giúp cậu danh chính ngôn thuận trở thành mẹ của An An, từ nay về sau sẽ không còn ai có thể cướp An An khỏi cậu.\”
Ngữ điệu ôn nhu vô tận, triền miên êm tai, cực kỳ giống lời thì thầm của các cặp tình nhân.
Đúng là người cao cao tại thượng, bất lận uy hiếp hay bố thí cũng có một tầng tao nhã dối trá, tươi đẹp mỹ miều không kẽ hở.
Trần Kiết Nhiên và Cố Quỳnh quỳ gối đối diện nhau, nàng ôm Trần An An trong ngực, tức giận xen ủ rũ: \”Nếu tôi không đồng ý thì sao?\”
\”Mình tin cô nhi viện Lâm Uyên sẽ cho An An một môi trường trưởng thành thích hợp.\”
Đây chính là không được phép từ chối.
Trần Kiết Nhiên nghiêng đầu tựa vào đỉnh đầu Trần An An, thở dài: \”Được, tôi đi.\”
Cố Quỳnh cười toả nắng: \”A Nhiên, rốt cuộc cậu đã chấp nhận mình.\”
Trần Kiết Nhiên nhướn mắt, nàng cảm thấy Cố Quỳnh rất ngu.
Thật giống đạt được mục đích quan trọng nhất trong đời, không màng thủ đoạn hay khiến lòng người oán hận, miễn đạt được mục đích là được.
Cố Quỳnh vạch ra kế hoạch, làm sao để Trần Kiết Nhiên nguyện ý ở chung với mình.
Sau đó tiếp tục xây dựng phương án, bất thành liền bày kế khác, đến khi nào đạt được mục tiêu mới thôi.
Tư duy điển hình của người kinh doanh, hoàn toàn không quan tâm đến kẻ yếu thế trầy da tróc vảy, chẳng buồn dây dưa dài dòng hay do dự cảm tính.
Trần Kiết Nhiên nghĩ, chẳng trách còn trẻ như vây đã được người người cung kính gọi một tiếng \”Cố tổng\”, cô rất hợp với việc kinh doanh, so với ngày đó càng lý trí, càng ích kỷ, càng không chừa bất cứ thủ đoạn cáo già nào.
Trần Kiết Nhiên cười nhẹ, thiết nghĩ nên học tập Cố Quỳnh, bèn lên tiếng thương thảo: \”Cố tổng, chúng ta nói chuyện một chút, chuyển đến nhà cô rồi, thì cô muốn tôi làm gì? Mỗi tháng trả cho tôi bao nhiêu? Có ngày nghỉ hay không? Quy chế bảo hiểm thế nào?\”
Cố Quỳnh đáp: \”A Nhiên, mình không thuê cậu, mình muốn bên cạnh cậu.\”
\”Nhưng hiện tại tôi là kẻ thất nghiệp, Cố Quỳnh, bởi vì kế hoạch của cô, công việc tôi vất vả tìm được đã bị tước mất, cô chặn hết đường lui nhưng ít nhất cũng nên cho tôi một con đường mới, nếu không tôi phải sống thế nào? Cô nói có đúng không?\”
Cố Quỳnh nghe ngữ điệu đều đều vô cảm, liền biết Trần Kiết Nhiên muốn chống đối đến cùng.
Cố Quỳnh có chút buồn, cô vì Trần Kiết Nhiên mà làm nhiều chuyện như vậy, cớ làm sao lại khiến nỗi hận trong nàng ngày càng sâu đậm?
Nghĩ tích cực một chút, chí ít lần này có thu hoạch, rốt cuộc Trần Kiết Nhiên chịu sống cùng cô, cho cô cơ hội.
Không nên quá gấp gáp.