[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 46: Xin hãy thương xót – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 46: Xin hãy thương xót

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

Trần Kiết Nhiên bị đánh phủ đầu bằng một thùng băng, tay chân mất cảm giác, một tay tựa vào khung cửa, tay còn lại đỡ lên vách tường, duy trì tư thế bật đèn, nửa ngày không phản ứng.

Tại sao lại như vậy?

Nàng không hiểu.

Cuộc sống mà nàng vất vả bồi đắp, cứ ngỡ rốt cuộc nhìn thấy ánh sáng, nào ngờ bị ném vào vực sâu thêm một lần nữa.

Mặt trời chiếu không tới, thậm chí đen kịt hơn trước.

Suýt chút nữa Trần Kiết Nhiên cho rằng hạnh phúc không khó kiếm tìm, nhưng nàng không nhận ra \”Hạnh phúc\” chỉ là bình thủy tinh mỏng, miễn là một hòn đá nhỏ lao tới, liền đánh vỡ nát. Mỗi một lần nàng cảm thấy đủ lại một lần hiện thực đẫm máu tát thẳng vào mặt nàng, không phải, kỳ thực nàng không có gì hết, chỉ là áo giác của bản thân nàng mà thôi.

Hiện tại, Trần An An là tất cả những gì nàng có.

Nhà, công việc, tiền, không có cũng được, nhưng nàng không thể để mất Trần An An.

Nếu không có Trần An An, nàng sống còn có ý nghĩa gì? Cõi đời này chỉ Trần An An mới có thể cho nàng cảm giác ấm áp hạnh phúc, hiện tại thiếu chút nữa sẽ bị đoạt đi.

Trần Kiết Nhiên ngây dại, dựa người vào cửa, đưa tay bứt tóc, cảm thấy bản thân là kẻ bất tài vô dụng.

Ngay cả điểm hạnh phúc cuối cùng cũng không bảo vệ được, người thân duy nhất, con gái của nàng rất nhanh sẽ bị bọn họ cướp đi, sau đó ném vào cô nhi viện chịu khổ.

Nhưng rõ ràng Trần An An không phải cô nhi, bé con và nàng nương tựa lẫn nhau, bé con là con gái của nàng, Trần Kiết Nhiên không hiểu vì sao bọn họ tàn nhẫn như vậy.

Nếu như Trần An An đi rồi sẽ được sống trong điều kiện tốt hơn, học hành đầy đủ, xây dựng tương lai tốt đẹp thì Trần Kiết Nhiên chấp nhận. Nhưng điều bọn họ muốn làm là đưa bé con đến cô nhi viện!

Cô nhi viện!

Trần Kiết Nhiên còn không rõ đó là nơi thế nào sao? Chỉ có vài nhân viên trông giữ một đám trẻ, căn bản không quản được, Trần An An nhỏ như vậy, mềm mại như vậy, vào đó rồi nhất định bị bắt nạt.

Bảo bối của nàng sẽ thi thoảng ăn không đủ no mặc không đủ ấm, còn có thể thường xuyên mang theo vết thương xanh tím, Trần Kiết Nhiên chỉ suy nghĩ một lúc, tâm can liền vỡ nát.

Hơn nữa trong cô nhi viện còn có những đứa trẻ mười lăm, mười sáu tuổi, đám nam thanh niên tuổi vị thành niên lưu manh kích động. Trần An An xinh đẹp đáng yêu, vạn nhất bị tiểu tử vắt mũi chưa sạch dở trò thì làm sao bây giờ?

Trần Kiết Nhiên không dám nghĩ, đối với nàng, để Trần An An vào cô nhi viện không khác nào ném bé con vào hang sói, giả như Trần An An thật sự xảy ra chuyện, nàng thực không sống nổi.

\”Mẹ…\” Tròng mắt đỏ ngầu, Trần An An leo xuống giường, đi tới cửa,ngồi xổm xuống ôm cánh tay của nàng, nhỏ giọng khóc: \”Bây giờ chúng ta phải làm gì?\”

Nước mắt tựa hạt đậu rơi xuống không ngừng, Trần An An không dám khóc thành tiếng, chỉ sợ bị người cô nhi viện nghe được sẽ ngay lập tức đến bắt nàng đi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.